Nhật ký gã Sở Khanh

Sự kiện: Buôn chuyện

Linh bảo 'chỉ khi nào mình về quê trình diện với bố mẹ em thì em mới đồng ý dâng hiến cho mình'. Vậy nên hôm nay, mình phải chạy xe máy cả trăm cây số để chở Linh về tận quê em ấy.

Ngày... tháng... năm...

Nay chở một em mới quen đi uống nước. Lúc về, mình lái xe loằng ngoằng, mấy lần suýt tông vào đít xe buýt. Em hỏi: "Sao vậy anh?". Mình bảo: "Chắc uống phải chai nước ngọt có ruồi, nên đang đau bụng, buồn đi ngoài quá". Em tỏ ra lo lắng: "Đau bụng thế chạy xe có sao không anh?". Mình bảo: "Không sao đâu em! Thằng bạn thân của anh sẽ phù hộ cho anh mà!". Em lại hỏi: "Bạn thân nào?". Mình kể: "Trước, cũng trên đường đi uống nước với thằng bạn thân về, anh cũng bị đau bụng, nên lái xe loạng choạng, ngã ra đường. Anh thì không sao, nhưng thằng bạn ngồi sau thì văng ra, bị xe buýt chạy qua cán chết, cũng trên đoạn đường này luôn. Nay là giỗ đầu thằng bạn anh đấy! Nó chết thiêng, nên chắc sẽ phù hộ cho chúng ta về nhà an toàn". Em im lặng một lát rồi rụt rè kéo áo mình, bảo: "Hay anh tìm chỗ nào đó giải quyết tạm một cái đi cho hết đau rồi hẵng về!". Tức thì, mình rẽ luôn vào cái nhà nghỉ bên đường...

Xong việc, lúc xuống quầy lễ tân trả tiền phòng, như chợt nhớ ra điều gì, em lại quay sang níu quần mình, bảo: "Hình như anh quên chưa đi ngoài thì phải!". Mình xua tay: "Khỏi! Anh hết buồn rồi!". Nhưng em có vẻ vẫn chưa hết âu lo: "Thế nhỡ lát đi đường lại đau thì sao?". Mình lắc đầu: "Anh mệt há mồm rồi! Đau làm sao được nữa".

Ngày... tháng... năm...

Lúc sáng, Vân nhắn tin cho mình, bảo 2h chiều ra cổng trường đón em ấy đi chơi. Mình "ok". Thế nhưng đến trưa, Lan lại gọi điện bảo hôm nay Lan rụng trứng, trong người khó chịu, bực bội, muốn gặp để trút bực lên mình. Vậy là mình lại chạy tới đón Lan mà quên luôn cái hẹn với Vân. Đúng là Lan rụng trứng thật, vì vừa bước vào phòng, Lan đã ôm chầm lấy mình vồ vập...

Đang cao trào thì điện thoại của mình kêu "tít tít". Mình vùng dậy kiểm tra. Là tin nhắn của Vân: "Anh ra chưa?". Mình bực bội 'reply': "Làm sao đã ra nhanh thế được?". Vân giọng nửa giận dỗi, nửa nũng nịu: "Hẹn người ta 2h, bây giờ là 2 rưỡi rồi mà vẫn chưa thèm ra!". Mình nghe vậy thì cũng nhẹ giọng: "Anh và đối tác đang giao dịch rất căng thẳng! Nếu anh ra sớm quá, đối tác sẽ không hài lòng!". "Ừ! Thế anh làm đối tác hài lòng xong thì lại tiếp tục ra với em nữa nhé!".

Ngày... tháng... năm

Linh bảo chỉ khi nào mình về quê trình diện với bố mẹ em thì em mới đồng ý dâng hiến cho mình, vậy nên hôm nay, mình phải chạy xe máy cả trăm cây số để chở Linh về tận quê em ấy. Nói thật, em ấy bắt mình đi xe máy về quê, chứ kể cả là bắt mình phải bò cả trăm cây số về trình diện, không chỉ bố mẹ, mà là cả lò nhà em ấy thì mình cũng chấp nhận: tại vì em Linh đẹp quá, không có được thì suốt đời này lương tâm mình sẽ day dứt khôn nguôi...

 nhat ky ga so khanh - 1

Gã Sở Khanh giỏi tán gái (Ảnh minh họa)

Đến nhà, Linh vừa giới thiệu mình là người yêu em ấy xong, lập tức bố Linh cầm tay lôi mình đến trước ban thờ, đốt ba nén hương rồi đứng chắp tay lầm rầm khấn vái. Mình không nghe được hết bố Linh khấn gì, nhưng đại ý là báo cáo với các cụ, với tổ tiên rằng cháu Linh nhà ta đã có bạn trai rồi, nay xin đưa về ra mắt với các cụ, với tổ tiên. Xong, bố Linh bảo mình cầm mấy cây nhang cắm vào cái bát hương trên ban thờ thay cho lời chào các cụ. Mình vừa cắm mà vừa run, không dám nhìn thẳng. Liếc trộm qua tấm ảnh của ông nội Linh đặt trên bàn thờ, thấy ông nhìn mình, mình bủn rủn cả người, suýt rơi mấy que hương trên tay.

Lúc ăn cơm, mình cứ thấy nghèn nghẹn ở cổ, không biết có phải ông nội Linh đã nhìn thấu tâm địa mình nên hiện về cảnh cáo mình hay không.

Ngày... tháng... năm...

Nay, một em 'teen' mới quen nhắn rủ mình đi chơi. Mình hỏi đi đâu, em bảo đi hội chợ, sau đó tới sân vận động xem nhóm su su hay su hào gì đó - là ban nhạc thần tượng của em - biểu diễn. Mình nhắn lại, giọng buồn buồn: "Nhà anh vừa có một thành viên qua đời, mà lại là chết đột ngột, nên...". "Trời ơi! Tai nạn giao thông hả anh?" - em teen nhắn lại, giọng hỏi han. "Không! Đang đứng ngoài ngõ, tự nhiên có hai kẻ lạ mặt lao tới siết cổ chết! Giờ tâm trạng anh đang rất hoang mang, không muốn đến những chỗ đông người, ồn ào". "Vậy anh thích đến những chỗ như thế nào?" - Em teen hỏi. Mình bảo: "Anh muốn một nơi yên tĩnh, riêng tư, vắng vẻ để có thể tĩnh tâm lại sau những gì hãi hùng vừa xảy ra". "Ừm! Vậy cũng được". Chỉ chờ có thế, mình lập tức dắt xe rồ máy lao tới đón em...

Xong việc, em đưa tay kéo tấm chăn mỏng che hờ bờ vai trần mai mảnh, rồi gục đầu lên ngực mình, giọng thủ thỉ tâm tình: "Nãy em quên chưa hỏi, thành viên trong gia đình anh mới chết là ai vậy? Mà nhà anh làm hỏa táng hay địa táng?". Mình thở dài, bảo: "Là con Milu em ạ! Nó rất khôn, nên cả nhà anh ai cũng coi nó như một thành viên trong gia đình. Lúc anh cùng mọi người từ trong nhà lao ra thì hai thằng trộm chó đã nhanh xe chạy mất, bỏ lại con Milu nằm dưới đất với sợi dây thừng còn vương trên cổ. Sau khi thực hiện đủ các biện pháp hô hấp và cấp cứu không thành, cả nhà anh bàn bạc và đi đến quyết định là sẽ thủy táng, tức là nhúng nó vào nước sôi, sau đó cạo sạch lông rồi tiếp tục hỏa táng, tức là lấy rơm thui, rồi sau đó lại chặt nhỏ thành miếng, một ít đem đi hấp táng, còn bao nhiêu thì làm rượu mận táng".

Ngày... tháng... năm...

Bố vừa gọi điện báo tin là nhà mình có thêm thành viên mới. Mình hỏi lại: "Con Milu có chửa hả bố?". Bố bảo: "Không phải con Milu, mà là con em gái yêu quý của mày". Mình hốt hoảng: "Em gái con trước giờ là đứa hiền ngoan, sao lại có chửa được?". "Hiền ngoan và có chửa là hai phạm trù khác nhau con ơi! Chỉ cần mình thằng bạn trai nó mất dạy là đủ rồi". "Bạn trai nó là thằng nào?" - mình gào lên. "Bố chịu! Em gái mày còn không biết thì sao bố biết! Vấn đề là khi biết tin em mày có chửa, thằng khốn đó đã lặn mất tăm rồi. Mày về nhà mau lên, hai bố con ta đi tìm thằng đó". "Không biết tên, không biết nhà, làm sao tìm?". "Yên tâm, em mày bảo nếu nó nhớ không nhầm thì thằng đó đi xe Vespa và mặc quần bò. Giờ mày về đây với bố, hai bố con ta ra đường, cứ thằng nào mặc quần bò, đi Vespa là xông tới chém luôn!".

Mình nghe bố nói vậy, tự nhiên giật mình, đâm ra lo lắng, rồi nghĩ tới cái cảnh mình đang đi trên đường, bị bố con nhà nào đó đuổi theo vung dao lên chém... khả năng đó là rất cao... cao lắm!

Eva tám - Đàn ông phải đểu mới được gái yêuĐàn ông phải đểu mới được gái yêuCứ bảo làm sao các cô dính bẫy các chàng. Nói thật, nếu như chẳng phải các chàng đểu, các chàng láu cá, khoác lác thì làm sao các...
Eva tám - Nhà văn Trang Hạ: Tôi ủng hộ quan điểm "đàn ông về cơ bản là đểu" của diễn viên Hoàng YếnNhà văn Trang Hạ: Tôi ủng hộ quan điểm "đàn ông về cơ bản là đểu" của diễn viên Hoàng YếnCũng như câu nói "đàn ông về nhà chỉ ăn, tắm, ngủ thì khác gì con lợn", nhà văn Trang Hạ cho rằng, quan điểm "đàn ông về cơ bản là...
Eva tám - Chị em nói chuyện yêu đàn ông có vợChị em nói chuyện yêu đàn ông có vợNếu là đàn ông có vợ, thân làm con gái, đừng nên yêu. Vì cuối cùng, người đau khổ cũng chính là con gái.
Theo Võ Tòng Đánh Mèo (Khám phá)
Tin hay – đừng bỏ lỡ
MỚI - NÓNG
Eva trên Facebook
Trang chủ EvaVề đầu trang
X
CNT2T3T4T5T6T7