Tôi sợ anh bị sốc trong đêm tân hôn

Tôi cứ nơm nớp lo sợ nếu đêm tân hôn anh phát hiện tôi không còn trinh trắng, có thể sẽ xảy ra cú sốc với anh

Tôi đến với Phong khi đã trải qua một cuộc tình sâu đậm với một anh chàng học cùng khoa từ thời sinh viên đến khi ra trường đi làm được hơn 1 năm. Chúng tôi đã dệt biết bao nhiêu viễn cảnh tươi sáng ngày sau. Nhưng vì hoàn cảnh anh ấy phải xuất cảnh theo gia đình, trước ngày đi, anh đã hứa hẹn với tôi đủ điều. Anh khuyên tôi ráng chờ đợi, sẽ không lâu chỉ khoảng vài năm khi anh ổn định cuộc sống nơi đất khách, anh sẽ bay về kết hôn bảo lãnh tôi sang. Yêu nhau phải tin nhau, khoảng cách về không gian và thời gian không thể làm nhạt nhòa tình cảm hai đứa. Và, trong phút yếu lòng tôi đã không giữ mình, nên đã trao thân cho anh.

Anh đi chừng một tháng, tôi phát hiện mình đã mang giọt máu của anh trong người. Tôi bấn loạn tinh thần, chỉ muốn tìm đến cái chết, rồi chợt nghĩ đến người thân nên không nỡ để họ khổ vì mình. Vốn dĩ tôi là đứa con gái nhút nhát, ngoan hiền nên việc này đến tai mọi người, đặc biệt là cha mẹ già ở quê chắc là họ không chịu nổi. Còn nếu tôi đi phá cái bào thai ấy, chỉ vừa nghĩ tới là tôi đã muốn ngất vì sợ. Tôi điện thoại báo anh, anh xin lỗi và khuyên tôi nên đi giải quyết cái bào thai, khi nào anh ổn định cuộc sống, đường đường chính chính sẽ cưới tôi, chứ anh không muốn tôi mang tiếng gái hư, chưa chồng mà chửa. Nghe theo anh, thu hết can đảm tôi một mình âm thầm đến bệnh viện giải quyết.

 toi so anh bi soc trong dem tan hon - 1

Ảnh minh họa

Sau cú sốc đó tôi gần như sống khép kín, đi làm về thu mình trong phòng trọ, không dám giao tiếp với mọi người như sợ họ soi thấu chuyện xấu xa của mình. Mãi cho đến cái ngày tôi gặp lại Phong, lớp trưởng của lớp 12 cũ, sau thời gian du học về Sài Gòn làm việc trong lần tổ chức họp mặt bạn bè. Hôm đó, tôi định trốn không đến, mà nhỏ bạn thân cứ năn nỉ: “Bà đi nha vui lắm, bạn bè từ ngày vào thành phố này, chưa có dịp nào gặp gỡ đông đủ như vậy”. Nễ bạn tôi miễn cưỡng đến dự, đúng là vui thiệt. Sau một thời gian giam mình, giờ tiếp xúc với bạn bè tôi cảm thấy khuây khoả rất nhiều.

Từ ngày anh chàng lớp trưởng xuất hiện- người có sở trường luôn khởi xướng các phong trào của lớp tôi khi xưa, cứ vài ba tuần là hẹn hò mọi người cà phê tán gẫu, mà lần nào Phong cũng đòi “hộ tống” tôi về nhà. Rồi Phong đã tỏ tình cùng tôi, nói là để ý tôi từ thời phổ thông nhưng thấy tôi nghiêm túc quá nên không dám, giờ hai đứa đã trưởng thành và ổn định công việc, nên chỉ cần tôi gật là thưa chuyện cùng gia đình hai bên để tính chuỵện trăm năm, chứ không cần gì tìm hiểu vì biết nhau quá nhiều rồi. Tôi từ chối, với lý do đang chờ người yêu ở nước ngoài, nên không thể mở lòng cùng ai. Phong nói đã biết chuyện đó qua bạn bè và nhất quyết sẽ chinh phục tôi cho bằng được. Trong khi Phong ngày càng tỏ ra quan tâm chăm sóc tôi, còn anh người yêu cũ điện thoại cứ thưa thớt dần và đúng như ông bà ta nói “nhất cự ly nhì tốc độ”, cuối cùng con tim tôi cũng dành tình cảm cho Phong.

Giờ chúng tôi đang chuẩn bị ngày cưới, mà tôi rất khổ sở. Phong tuy vẻ bề ngoài rất phóng thoáng nhưng suy nghĩ lại vô cùng cố hủ, anh thường nói với tôi: “Bạn bè, người yêu sao cũng được, nhưng người anh chọn làm vợ phải trinh nguyên. Anh chọn em là chính xác”. Vì vậy mỗi lần hai đứa thân mật, bao giờ anh cũng dừng lại đúng lúc.

Tôi có nên thú thật với anh trước khi phát thiệp hồng, để anh quyết định có chấp nhận được thì tiến tới còn không thì hủy hôn, hay cứ giữ kín đến khi ván đã đóng thuyền biết đâu anh không phát hiện. Tôi cứ nơm nớp lo sợ, nếu đêm tân hôn anh phát hiện tôi không còn trinh trắng, có thể sẽ xảy ra cú sốc với anh mà khi đó chắc gì anh sẽ tha thứ cho tôi.

Theo Phúc Ngân (Người lao động)