Người tình đã chết (Phần 9)

Quỳnh Chi (ghi) Ngày 04/09/2021 19:00 PM (GMT+7)

Đan nhổm dậy, chạy vào phòng ngủ. Cô đứng trước tủ quần áo hồi lâu, lồng ngực vẫn còn đập thình thịch, hai má hồng hào bắt đầu nóng lên. 

Vũ đưa Đan đi ăn tối, nói rằng muốn trả ơn cô vì đã cứu anh. Đan miễn cưỡng đồng ý với anh. Suốt bữa tối, Vũ luôn tỏ ra là một người đàn ông lịch thiệp và dịu dàng. Vũ dường như đã đoán được phần nào quá khứ đau buồn của Đan, anh bất ngờ an ủi khiến cô mềm lòng, đồng thời thuyết phục Đan quên đi những chuyện đau thương.

Diễn biến tiếp theo sẽ ra sao? Mời các bạn cùng đón nghe truyện dài kỳ Người tình đã chết qua giọng đọc của MC Lam Giang vào 19h00 các ngày thứ 3-5-7 hàng tuần trên mục Làm vợ - Eva.vn.

Người tình đã chết (Phần 9) - Bản Audio

Đan nghĩ lại những hiểu lầm của mình mà chợt cảm thấy đúng là quá ngu ngốc rồi. Vũ sao có thể là Việt được. Tên tay anh không có hình xăm, không có vòng tết bằng dây dù đỏ, Vũ còn ăn được cả cua trong khi Việt bị dị ứng nặng. Những ám ảnh bủa vây đã biến cô thành một kẻ điên, lúc nào cũng gây phiền hà cho người khác. 

Cô không ngờ mình lại có thể vì một vài lời an ủi của một người lạ mà chấp nhận buông bỏ những ám ảnh trong lòng.

Có lẽ là vì Vũ trông giống Việt, giọng nói cũng giống anh, cho nên cô có cảm giác như đó là những lời mà Việt đang nói với mình. Cũng có thể là Việt không thể yên tâm về cô, nên mới tạo ra cơ hội để cô gặp được Vũ, để Vũ thay anh đối xử dịu dàng với cô, để vỗ về cô. 

Đan chậm rãi gật đầu, cô đón nhận đĩa cua đầy ắp thịt đã được róc cẩn thận, trông ngon mắt vô cùng. 

- Anh nói đúng lắm. Tôi sẽ ăn hết chỗ này, rồi quên sạch quá khứ đi. 

Đan nói, gắp thịt cua lên ăn, còn rất quan tâm mà chia sẻ cho Vũ, thế mà anh lại từ chối. 

- Tôi không ăn nữa, no rồi. Bóc cho cô đấy. 

Đan gật gù, không bức ép người ta phải ăn nữa. Cô từ tốn ăn hết đĩa thịt cua, bụng đã no căng như sắp nứt ra. Vũ cầm khăn ướt lau tay rồi chăm chú nhìn cô ăn mà chẳng nói gì nữa. Đợi cô ăn xong, anh đưa khăn ướt cho cô lau miệng. Trong lúc Đan đang sửa soạn lại thì Vũ đã trả tiền xong xuôi. Đan nghĩ rằng hai người sẽ tạm biệt ở đây, sau này cũng sẽ không gặp lại nữa, thế mà Vũ lại đề nghị chở cô về. 

- Tôi không thể bỏ cô lại giữa chừng được, phải đưa cô về nhà chứ. 

Nhìn thấy vẻ hào sảng của Vũ trông cứ như thiếu niên lần đầu tiên được ra vẻ làm quý ông lịch lãm, Đan vừa thấy hơi buồn cười, cũng không tiện từ chối. Cô miễn cưỡng chấp nhận đề nghị cuối của Vũ. 

Tên nhà giàu này hóa ra cũng không xấu tính như cô vẫn tưởng. Lần đầu tiên hai người gặp mặt, Vũ nổi giận như vậy thực chất cũng là do cô đã phạm sai lầm. Đổi lại nếu là cô, đang đi mà bị người khác chặn đường rồi hỏi linh tinh vớ vẩn, chắc cô đã nổi đóa mà đánh cho người ta một trận rồi. Đan khẽ cười khi nhớ lại khoảnh khắc gặp mặt ấy, tự động xí xóa hết đi những lời lẽ xấu xa mà cô đã nghĩ về Vũ khỏi trí óc. 

Khi cả hai về đến khu nhà Đan ở thì đã là khoảng chín giờ tối. Xe dừng lại dưới khuôn viên của khu chung cư cũ, xung quanh là dãy nhà tập thể đã được cải tạo. Vẻ ngoài khu tập thể trông hơi xập xệ, rêu xanh leo đầy tường, nhưng nội thất bên trong đều đã thay đổi. Ánh đèn hắt ra từ cửa sổ các nhà sáng trưng, vài ban công còn được trồng nhiều cây xanh.

Khung cảnh cực kỳ yên bình, khác hẳn với cuộc sống hỗn loạn của nhân viên bảo vệ Đan và người giàu có như Vũ. 

- Vũ ngẩng đầu nhìn một lượt quanh khu nhà, trong mắt ánh lên một chút khao khát. 

Đan đứng trước cửa xe, bên cạnh là Vũ. Cô hơi khó hiểu khi thấy Vũ ngây ngẩn ra ngắm nhìn khu nhà mình. Người như anh cũng có biểu cảm này khi ở khu dân cư phổ thông à? Hay Vũ là một người hoài cổ, mê kiến trúc cũ? Cũng có thể anh đang nghiên cứu thực tế để chuẩn bị mở một nhà hàng ở khu này. 

Dù thế nào thì cũng không ổn, bởi đã muộn lắm rồi.

- Cảm ơn anh đã đưa tôi về. 

Đan cất tiếng chào, còn lịch sự cúi người 90 độ như nghi thức chào sếp ở công ty. Vũ hơi giật mình, anh nhận thấy hành động vừa rồi có chút không thỏa đáng cho lắm, nhưng đôi chân lại cứ lưu luyến không nỡ rời đi. Ánh mắt của Vũ dùng dằng nhìn Đan, tay vẫy vẫy để chào cô nhưng chân thì như đóng đinh tại chỗ. 

- Ừ. Tạm biệt. 

- Anh không định về à? Hay lên nhà tôi uống trà nhé?

Đan ngỏ ý mời mọc, thực chất chỉ là lời chào xã giao, mang nhiều ý nghĩa đuổi người hơn là đón khách. Không biết là Vũ nghe không hiểu ý của cô hay mặt anh dày nữa, Đan mời đểu nhưng Vũ lại gật đầu cái rụp. 

- Được. Uống luôn.

Đan hơi sửng sốt, thế mà cũng đồng ý được? Lời mời đã thoát khỏi đầu môi, làm sao có thể rút lại. Thế là hai người leo mấy tầng thang bộ để lên nhà của Đan. 

Lối đi hành lang không quá nhỏ, đủ để hai người đi cạnh nhau, Vũ cứ một mực đi ở đằng sau. Đan cảm giác như có ánh nhìn đang dán chặt vào lưng mình, sau gáy và hai tay của cô đỏ bừng cả lên. 

Trên cửa nhà có dán một tờ giấy nhớ, vài từ được viết nguệch ngoạc trên đó, trông nét bút thì có thể đoán, người viết rất tức giận. Lúc này cô mới nhớ ra người bạn thân đáng thương của mình. Chúc hẳn là vừa giận vừa sợ khi phát hiện ra cô biến mất. Cô có thể tưởng tượng ra vẻ mặt của Chúc và cả tiếng gầm rú thất thanh của cô nàng đang vận hết sức lực mắng chửi mình. 

- Đan vội vàng giật tờ giấy nhớ xuống, vò nát rồi bỏ vào túi áo. Xong xuôi, cô cúi người lấy chìa khóa mà Chúc giấu dưới chậu cây cạnh cửa, lạch cạch tra chìa vào ổ. 

Chín giờ tối, nhưng không gian xung quanh vô cùng tĩnh lặng. Đan có thể nghe thấy tiếng phì cười khe khẽ của Vũ, đoán chắc là anh cũng đã đọc được tờ giấy kia. Cô càng xấu hổ hơn, nhanh chóng mở cửa rồi mời Vũ vào nhà. 

Đan không có ý định để anh ở nhà mình quá lâu, cô chỉ muốn pha một bình trà, chờ anh uống xong thật nhanh rồi đuổi về. Cô lạch cạch trong bếp một lúc lâu, để mặc cho Vũ ngồi ngoài phòng khách. 

Vũ nhìn quanh phòng khách một lượt, nội thất được trang trí rất tốt, không cầu kỳ nhưng đủ ấm cúng. Ngoài ban công có vài chậu cây cảnh xanh ngắt và một dây đèn nhấp nháy đang phát sáng. Trên tường nhà treo đầy khung ảnh. Tất cả đều là ảnh chụp đôi của Đan và Việt, người có vẻ ngoài giống hệt anh. Vũ chăm chú nhìn những tấm hình một hồi lâu, trong lòng đầy những thắc mắc mà chẳng thể hỏi được. 

Trong bếp truyền ra tiếng loảng xoảng lôi kéo sự chú ý của anh. Vũ ló đầu vào phòng bếp. thấy Đan đang chúi đầu vào trong mấy tủ đồ để tìm kiếm cái gì đó. Ấm đun bằng điện thì đang sôi sùng sục sắp trào cả ra ngoài, gói trà khô đổ nghiêng đổ ngả, sắp rơi xuống đất.

- Lọ đường chết tiệt, mày lại trốn đi đâu rồi?

Vũ phì cười khi thấy Đan loay hoay mãi với đống đồ mà không nhịn được. Anh vươn tay nhấc ấm nước ra, kéo gói trà khô lên để nó dựa vào tường, động tác vừa nhanh vừa thuần thục, không giống tên nhà giàu hống hách chẳng biết làm gì chút nào. 

Trong tủ màu xanh…

Vũ chỉ điểm, Đan giật mình, tí thì ngã ngửa ra sau. Vũ phản ứng rất nhanh, khi anh vươn tay ra chuẩn bị đỡ cô - lần thứ hai trong ngày, thì Đan đã bám được vào cánh cửa tủ mà đứng vững. Cô quay ngoắt lại nhìn Vũ, híp mắt đầy nghi hoặc. 

- Sao anh biết? 

- … cô tìm thử xem. Tôi đoán thôi. Nhà tôi cũng để đồ theo thứ tự như thế. 

Đan mở tủ màu xanh ra, thấy lọ đường ở trong ấy thật. Bình thường cô không ăn đường, chỉ có Việt thích đồ ngọt là hay dùng. Từ ngày anh mất, Đan không nỡ vứt đi thứ gì của anh cả, lọ đường này cũng để trong tủ cả năm trời. 

- Anh cũng nấu ăn cơ à?

- Tôi mở nhà hàng mà, nấu như thần luôn ấy chứ. 

Vũ cười toét miệng khoe khoang, Đan nghe đến phát chán, cô nhún vai, ôm lọ đường đi pha trà. Đường trong lọ không còn nhiều, vì để quá lâu mà đã bị vón cục, hơn nữa nắp lọ cũng không đóng chặt nên bên trong đầy kiến. 

Đan dùng thìa đảo loạn cái lọ đường lên, cảm thấy không dùng được nữa đành phải đổ bỏ. 

- Đường hỏng rồi. 

- Tạp hóa dưới nhà có bán. 

Vũ nhanh nhảu nói, thành công khiến Đan sửng sốt thêm lần nữa. Cô tự hỏi, không biết tại sao Vũ lại quen thuộc với khu nhà cô đến thế, biết chỗ để gia vị, biết dưới nhà có hàng tạp hóa. Ánh mắt của anh lúc ngắm nhìn khu tập thể này, phảng phất cứ như là đã từng sống ở đây, bây giờ đang hoài niệm vậy. 

Đan lại nhìn Vũ với vẻ hoài nghi, Vũ cười hề hề, nhanh chóng giải thích. 

- Lúc nãy đi lên tôi có thấy. Nhưng hình như đóng cửa rồi, tôi chỉ thấy cái biển để ở ngoài cửa. 

Vũ tỏ ra hơi luống cuống làm Đan không thể không suy nghĩ, lại chợt nhớ ra quyết định của mình. Cô đã nói sẽ quên đi Việt, cô không nên nhớ nhung nữa, càng không nên nghĩ ngợi linh tinh. 

Cả hai quyết định pha trà không. Vũ và Đan ngồi trước bàn trà ở phòng khách, tivi đang chiếu chương trình giải trí nào đó, mặc dù không ai trong số họ có hứng thú muốn xem nhưng lại chẳng nghĩ ra cái gì để nói với nhau.

- Trà thơm quá. 

Vũ hi hi ha ha nói, vẻ mặt hời hợt gượng gạo. Anh bê cốc trà lên uống một ngụm, vừa bị cái nóng làm lưỡi bỏng rát, vừa bị vị chát của trà khiến anh khó chịu phun thẳng ra ngoài. Cốc trà trong tay cũng lung lay, đổ xuống quần áo. Bộ đồ Vũ đang mặc ướt nhẹp, một mảng áo sơ mi trắng bị nhuộm thành màu trà vàng khè. 

Đan rút khăn giấy ra lau cho anh, Vũ cũng vung tay phủi nước trên áo mình. Hai bàn tay chạm vào nhau, một nóng bừng, một lạnh ngắt, như thể có dòng điện chạy qua người cả hai. Ánh mắt cả hai chạm nhau, Đan nghĩ mình sắp sửa bị hút vào gương mặt quen thuộc ấy. Cô nhanh chóng quay mặt đi, không thể để mình hành xử kỳ cục với Vũ được. 

- Để tôi lấy đồ cho anh thay. 

Đan nhổm dậy, chạy vào phòng ngủ. Cô đứng trước tủ quần áo hồi lâu, lồng ngực vẫn còn đập thình thịch, hai má hồng hào bắt đầu nóng lên. 

- Là tại anh ta trông giống anh ấy thôi. 

Đan lắc đầu, tự nhắc nhở bản thân mình. Cô dứt khoát mở tủ, nhìn đống quần áo bên trong. Đồ mà Vũ có thể mặc được, ngoài quần áo cũ của Việt ra thì chẳng còn gì khác. Cô lật giở một hồi, không chọn được cái nào. Bàn tay cô dừng lại ở hộp quà tặng ở góc tủ. 

Trong hộp là món quà sinh nhật mà cô mua tặng Việt, một bộ đồ thể thao hàng hiệu màu xanh lục. 

Trong thoáng chốc, Đan trở nên do dự hơn bao giờ hết. Cô đang làm gì đây? Sao cô có thể lấy đồ của người yêu cho người đàn ông khác mặc được? 

Biểu hiện kỳ lạ của Vũ là thế nào đây? Chẳng lẽ Vũ đã theo dõi Đan, nếu không thì làm cách nào để anh biết rõ từng chi tiết trong khu nhà cũng như căn hộ của cô đến thế?
Hãy đón xem truyện dài kỳ Người tình đã chết vào 19h các ngày thứ 3-5-7 trong tuần tại mục Làm vợ - Eva.vn nha.

Nguồn: http://thoidaiplus.suckhoedoisong.vn/nguoi-tinh-da-chet-phan-9-d285917.html

Người tình đã chết (Phần 8)
Đan mím môi, cô biết mình đang đa nghi quá mức, nhưng cô không thể dừng lại cái suy nghĩ rằng Vũ chính là Việt. Mọi lời anh nói đều...

Eva Voice

Quỳnh Chi (ghi) (Gia đình & Xã hội)
Tin bài cùng chủ đề Eva Voice