Mang thai em nghén... chạnh lòng

Em vẫn thấy xấu hổ với anh xã vụ tủi thân khóc vì không được đáp ứng nhu cầu ăn uống khi bầu bí.

Nhưng thực sự, khi mang bầu em nghén… dễ tủi thân hay sao ấy. Nhiều lúc em cứ cấm cảu với chồng, có lúc chỉ vì câu nói vô tâm hay chút thờ ơ của anh là em đã lại thấy tủi thân muốn khóc. Điều này khác xa với vài tháng trước khi em chưa lấy chồng quá!

Chào các chị em!

Mấy hôm nay thấy các chị em chia sẻ về tình trạng nghén khi mang bầu mà em thấy vừa buồn cười vừa chạnh lòng quá. Đúng là khi mang bầu, có đa dạng các loại nghén. Người nghén mùi chồng, người lại sợ ân ái với chồng. Người may mắn thì được chồng nghén hộ…

Còn em, mang bầu đã 6 tháng rồi nhưng may mắn là em không bị nghén tơi tả đến mệt nhoài như các chị. Em cũng chẳng sợ ân ái gì với chồng, thậm chí có lúc còn “máu chiến” hơn dù rằng em và chồng rất hay giận nhau giai đoạn này.

Chúng em vẫn ở cùng với mẹ chồng. Nhưng khi mang bầu, em vẫn chẳng được cả nhà quan tâm đặc biệt hay sao. Thế nên nhiều lúc em giận dỗi và cáu kỉnh vô cớ. Nhiều lần em đã khóc tu tu vì tủi thân đây.

Nhiều lúc chồng em thấy vợ bỗng dưng thay đổi tâm trạng mà thành ra lo lắng. Anh sợ em bị làm sao hay có việc gì buồn. Nhưng thực chất, sự việc chỉ bé xíu cũng tác động đến em. Những lúc trước mà gặp những việc nhỏ nhặt này em chẳng thèm để tâm luôn. Vậy mà giờ bỗng tự dưng để ý hoài để thành ra rước suy nghĩ và chạnh lòng vào người. Hay là em bị nghén dễ tủi thân khi mang bầu các chị nhỉ?

 mang thai em nghen... chanh long - 1

Khi mang bầu em nghén… dễ tủi thân hay sao ấy. (ảnh minh họa)

Như hôm trước đơn giản có một sự việc thế này mà cũng làm em thấy tủi thân. Chẳng là buổi chiều đã gọi điện cho chồng trước khi đi làm về nhớ mua một cân mận xanh để ăn (Chẳng hiểu sao em cứ bị nghén đồ chua). Chồng về nhà nhưng không mua được vì nói rằng đường tắc quá, không tiện mua. Để lúc khác anh xã mua bù.

Anh còn nói em rằng vừa hôm trước ăn bao nhiêu mận xanh rồi nên hôm nay không ăn cũng được vì sợ ăn quá nhiều đồ chua hại dạ dày và em bé trong bụng. Anh bảo nếu hôm nay mua được cho em thì anh cũng sẽ mua mận ngọt.

Chẳng hiểu sao lúc ấy em tủi thân khủng khiếp. Cứ cảm giác như chồng không yêu mình nữa, không thèm quan tâm đến mình nữa. Bởi vì việc nhỏ nhặt như vậy chồng cũng không làm giúp. Thế là em khóc luôn.

Vừa khóc em còn vừa nói lại trách anh chẳng tâm lý. Vợ mang bầu mà ăn cái gì cũng bị hãm. Thấy mình tủi thân thật, chồng sợ quá lại xách xe đi mua cho mình liền 3 kg mận xanh để trong tủ lạnh ăn dần. Tối nào đi làm về chồng cũng lấy mận và muối ra cho mình ăn vặt. Thế mà mình ăn 3-4 ngày là đã hết bay chỗ mận xanh ấy.

Lại còn thêm một vụ khác đó là hôm thứ 7 vừa rồi là ngày hẹn vợ đi khám thai. Anh đã bảo đưa đi nhưng phút cuối lại phải đến cơ quan vì họp với sếp. Thế là em lại phải tự đi một mình. Khi đến ngã tư đi loạng quạng kiểu gì em bị ngã xe.

Lúc ấy vì thấy vừa lo vừa sợ vừa đau nên em gọi cho lão thì không thấy nhấc máy. Thế là về nhà em lại nằm khóc tu tu được. Anh xã gọi lại mấy lần hỏi han em mãi mới thèm trả lời.

Tuy vụ đấy cũng may là em bé không sao nhưng nhìn mặt lão chồng dù ăn năn hối lỗi em vẫn thấy ghét không chịu được. Chưa hả hê, em còn gọi điện về nhà buôn với mẹ chồng. Mẹ chồng em gọi điện lên cho chồng mắng cho tơi tả.

Nhiều lúc nghĩ lại, em vẫn thấy xấu hổ với anh xã vụ thèm ăn khi bầu bí này quá. Lại còn tủi thân khóc vì không được đáp ứng nhu cầu ăn uống. Nhưng thực sự, khi mang bầu em nghén… dễ tủi thân hay sao ấy.

Chồng cứ vô tâm tí là em dễ tủi thân lắm. Lắm lúc nhìn chồng mà ghét cay ghét đắng. Cứ nhìn cái mặt của anh là chỉ muốn oánh cho trận. Ngứa mắt kinh khủng.

Theo Nguyễn Thị Quyên (Phụ nữ Today)
Tin hay – đừng bỏ lỡ
Tin tức thị trường
MỚI - NÓNG
Eva trên Facebook
Trang chủ EvaVề đầu trang
X
CNT2T3T4T5T6T7