Advertisement

Vợ ‘đệ nhất’ thảo mai

Nhớ lại ngày còn yêu nhau, mình thích thú bởi cái tính nhẹ nhàng thỏ thẻ của nàng, giờ thì, mình cảm thấy sợ chính cái giọng nũng nịu, lúc nào cũng vồn vã, hồ hởi ấy.

Advertisement

Nghe nó sặc mùi giả tạo. Vậy mà kẻ làm chồng như mình vẫn phải nhịn, vì đó là vợ mình, chẳng lẽ lại ‘vạch áo cho người xem lưng’.

Yêu nhau hai năm thì bọn mình cưới. Thật ra, hai năm là quãng thời gian dài nhưng cũng không đủ để mình phát hiện ra vợ thật sự thảo mai. Vì ngày đó, chưa cưới nhau nên mọi thứ ngọt ngào của vợ mình đều quy về việc, vợ muốn ghi điểm, muốn lấy lòng gia đình mình và người ngoài mà thôi. Chứ còn bản chất vợ không thế. Nhưng đúng là ‘tính xấu không đổi’. Cho tới khi làm vợ chồng, mình đã chứng kiến đủ cả.

Lần ấy về quê chơi, có cả các anh chị cùng về. Thế là khi đi qua bến đò, vợ bảo đỗ lại mua mấy cân hoa quả. Mình thì nhanh tay chọn toàn nho Mỹ, táo Mỹ, còn vợ thì hất ra, bảo chỉ mua mấy thứ linh tinh, cho các cháu ăn thôi. Ví như củ đậu, cóc, hay là mấy khúc mía. Mình bảo sao lại mua thế thì vợ cho một câu: “Các anh các chị ấy giàu có, mua hoa quả xịn rồi, mình mua vậy thôi. Cầu kì tốn kém làm gì anh, rồi b ố mẹ lại ăn không hết”.

vo ‘de nhat’ thao mai - 1

Vợ vừa khen xong lại chê được ngay (ảnh minh họa)

Nói rồi, vợ xách cả túi củ đậu về nhà, trông có vẻ nhiều nhưng ai nhìn cũng thấy có vẻ không được sang trọng. Xong rồi thấy anh chị mình có nhiều  hoa quả ngon, vợ lại tay bắt mặt mừng: “Em biết ngay là chị sẽ mua cái này, em phải tính toán cả, mua mấy thứ kia thôi cho nó đa dạng chứ không chắc chắn là mua trùng ăn không hết”. Không hết thì để tủ lạnh, mấy khi về cho bố mẹ, ý là vợ tiếc tiền thôi, nói làm gì nhiều.

Gặp bà cô vợ chú tới chơi, vợ tôi ra sức khen: “Ôi cô mặc bộ này xinh thế, đẹp thế, nhìn như thiếu nữ 20 ấy nhỉ”. Xong rồi cô cũng thấy thế làm mừng, sau đó, vợ quay sang tôi thì thầm: “Già chết đi được”. Tôi đứng người, là vợ tôi đó sao?

Đến họ hàng nhà mình vợ còn làm thế, nói gì người ngoài. Có mấy bà chị cơ quan đến chơi, vợ đon đả chào mời, rồi bảo các chị mua làm gì lắm thứ thế. Còn có chị mua cho vợ một lọ kem dưỡng da, vợ cầm lấy xuýt xoa rồi bảo: “Khiếp, chị thật là chu đáo. Cái này em thích lắm, hay dùng mà dùng tốt” làm bà chị mát mặt. Vậy mà khi người ta về, vợ vứt vào hốc tủ bảo “ai thèm dùng cái hàng này, toàn là hàng xịn còn không dùng đây”.

vo ‘de nhat’ thao mai - 2

Lúc nào vợ cũng cảnh giác với mọi người, sợ mất lòng người ta (ảnh minh họa)

Cứ nhấc điện thoại lên là cái giọng thảo mai của vợ lại văng vẳng khiến tôi rùng mình. Làm chồng mà còn không chịu được, không biết người ngoài nghĩ sao. Ông anh gọi điện bảo lên chơi, mang tiếng là họ hàng nhà vợ: “Mai anh đưa các cháu lên chơi, cô xem cho chúng ở nhờ vài hôm nhé!”. Vọ đon đả, “Vâng ạ, anh cứ lên chơi, em mong các cháu quá cơ, làm sao bây giờ nhỉ, các cháu thích ăn gì, uống gì, ở chơi bao nhiêu ngày cũng được. Vợ chồng em cũng buồn, ở đông cho vui cửa vui nhà”. Vừa cúp máy, vợ làm luôn câu: “Tôi chết đây, nhà người ta chật chội, các ông các bà kéo nhau lên làm gì cả lố, ai có tiền mà chăm mà tiếp. Đến nước đi du lịch thôi”.

Nghe vợ nói, tôi chỉ biết thở dài. Chẳng thể ngờ với họ hàng nhà mình vợ còn thế, trách gì nhà chồng. Có lẽ, chỉ có mẹ hay bố của vợ thì vợ mới tiếp đón, mới thật lòng được. Mà có thật hay không thì còn chưa biết, chỉ là suy tính của tôi. Tôi lại nghĩ tới cái thân mình, không biết những lời khen của vợ trước giờ có là thật không. Ngay cả những lời yêu đương mặn nồng nữa, nếu mà không thật nữa thì thôi, tôi cũng xin gọi vợ là… Bà.

Thanh Thanh

Mời đoc bài viết hay, hấp dẫn của Eva tám tại đây:

Xấu hổ vì vợ khéo léo tới mức giả tạo

Tôi chán vợ không phải vì người thứ 3

Hình như vợ tôi giả vờ 'lên đỉnh'?

(Khampha.vn)
Tin bài cùng sự kiện Chuyện vợ chồng
Advertisement
Advertisement