Đòi ở riêng bằng được, về thăm nhìn thứ mẹ chồng phơi ngoài sân mà tôi ân hận tột cùng

Quỳnh Chi (ghi) Ngày 05/04/2021 06:00 AM (GMT+7)

Hôm đó chồng tôi đi công tác, một mình ở nhà buồn chán, lại gần hai tháng rồi chưa về thăm mẹ chồng nên tôi quyết định một mình về chơi với bà. 

Tôi tin rằng phụ nữ hiện đại và độc lập chẳng ai muốn sống chung với mẹ chồng cả. Bản thân tôi cũng không phải ngoại lệ.

Trước đám cưới tôi đã giao kèo với chồng rằng lấy nhau về phải sống riêng, chưa có tiền mua nhà thì ở nhà thuê. Tôi sống không ăn bám vào ai, chẳng việc gì phải sống cảnh nhìn sắc mặt người khác. 

Chồng tôi vừa hiền lành lại yêu thương tôi nhất mực, tôi nói gì anh ấy cũng nghe theo nên tất nhiên không từ chối đề nghị đó. Hơn nữa tôi đã suy tính rất kỹ càng rồi. Mẹ chồng chỉ có chồng tôi là đứa con duy nhất nhưng hiện tại sức khỏe bà vẫn tốt, có thể tự chăm sóc được cho bản thân. Sau này bà già yếu hơn thì lại tính sau.

Chuyện xin ra ở riêng, chồng tôi đã nói rõ với mẹ trước khi hai đứa chúng tổ chức đám cưới. Anh bảo mẹ đồng ý không phản đối gì. Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm vì mọi chuyện được như ý muốn.

Đòi ở riêng bằng được, về thăm nhìn thứ mẹ chồng phơi ngoài sân mà tôi ân hận tột cùng - 1

Trước đám cưới tôi đã giao kèo với chồng rằng lấy nhau về phải sống riêng. Ảnh minh họa

Ở chung với mẹ chồng 3 ngày, hai vợ chồng chúng tôi liền chuyển ra căn nhà trọ đã thuê sẵn từ trước. Ngày chúng tôi chuyển đi, mẹ chồng mặt buồn rười rượi, tôi còn thấy bà quay đi cố nén giọt nước mắt chực trào. Nhưng biết làm sao được, ở riêng vừa thoải mái cho chúng tôi mà cũng thoải mái cho bà đấy chứ.

Trước đó vợ chồng tôi dự định cứ mỗi cuối tuần sẽ về thăm mẹ chồng nhưng thực tế sau đó lại không làm được. Có lúc vì bận công việc, có lúc lại hẹn hò bạn bè tụ tập, lắm khi thì tôi mệt mỏi chẳng muốn đi đâu chỉ muốn nằm dài ở nhà. Thế là kế hoạch về thăm mẹ chồng thường xuyên bị đổ bể. Dù khoảng cách chẳng xa xôi gì mà có khi cả tháng chúng tôi mới về ăn cơm với mẹ chồng được một bữa cuối tuần. 

Hôm đó chồng tôi đi công tác, một mình ở nhà buồn chán, lại gần hai tháng rồi chưa về thăm mẹ chồng nên tôi quyết định một mình về chơi với bà. 

Bước vào sân, thấy mẹ chồng giặt đồ phơi đầy cả dây phơi ngoài sân. Đến khi nhìn kỹ tôi không khỏi giật mình ngạc nhiên phát hiện chúng đều là những món đồ dành cho trẻ sơ sinh và trẻ nhỏ. Trông thì rất cũ rồi chứ chẳng còn mới gì nữa. 

Tôi đang sững sờ kinh ngạc thì mẹ chồng từ trong nhà đi ra đon đả hỏi han. Bà rủ tôi ở lại ăn cơm trưa, bà đang kho nồi thịt kho tàu rất ngon. Tôi thắc mắc hỏi mẹ chồng quần áo sơ sinh của ai, sao lại phơi trong sân nhà bà. Câu trả lời của mẹ chồng khiến tôi thẫn thờ mất một lúc lâu. 

Bà bảo đó chính là đồ sơ sinh của chồng tôi từ mấy chục năm trước bà vẫn giữ lại cho tới bây giờ. Thi thoảng lại mang ra giặt và phơi nắng cho chúng khỏi mốc hỏng. 

Lúc ấy tôi mới bần thần nhớ ra bố chồng tôi bị tai nạn mất sớm, từ lúc chồng tôi vẫn còn trong bụng mẹ chưa chào đời. Bà không đi bước nữa, cả đời chăm chút và nuôi nấng anh khôn lớn trưởng thành. Tất cả tình thương, tâm trí và tiền bạc, bà đều dành cho anh cả. Anh là người quan trọng nhất, là lẽ sống của bà. Bao năm qua hai người đã nương tựa vào nhau mà sống như thế. 

Tôi nhận ra mình đã quá ích kỷ tới mức độc ác. Mẹ chồng chỉ có một mình, cả đời bà chịu đựng cô đơn và vất vả cũng chỉ mong cuối đời được vui vầy bên con cháu. Nhưng tôi lại ép chồng ra ở riêng, bắt anh chọn lựa giữa tôi và mẹ. Để bà tuổi già còn phải chịu cảnh lẻ loi thui thủi sớm tối. 

Từ khi tôi yêu anh tới giờ, bà đã bao giờ có lời nói hành động nào quá đáng khiến tôi phải khó chịu đâu. Kể cả khi tôi đòi ra ở riêng và anh cũng đồng ý thì bà vẫn tôn trọng ý kiến của các con. Bà chỉ buồn rầu chứ không hề oán trách hay ngăn cấm. 

Đòi ở riêng bằng được, về thăm nhìn thứ mẹ chồng phơi ngoài sân mà tôi ân hận tột cùng - 3

Tối về nhà tôi gọi điện cho chồng thông báo với anh về quyết định của mình. Ảnh minh họa

Hôm ấy tôi đã trò chuyện với mẹ chồng cả buổi. Về bố chồng tôi, về chồng tôi và những năm tháng chỉ có bà cùng con trai sống bên nhau. Càng nói chuyện với mẹ chồng, tôi càng thấy bà là người thấu tình đạt lý, yêu thương con nhưng cũng rất tôn trọng con cái. 

Trước khi ra về, tôi hỏi mẹ chồng có muốn chúng tôi quay về sống chung với bà hay không. Ánh mắt mẹ chồng ngời sáng lấp lánh, bà đáp lời như reo vui: “Về đây ở rồi ít nữa mẹ trông cháu cho mà đi làm”. 

Đấy, mẹ chồng còn tính hết hộ chúng tôi cả rồi. Bà thương con và luôn nghĩ cho con cái như thế mà tôi lại chưa bao giờ đặt mình vào địa vị của bà để suy nghĩ. 

Tối về nhà tôi gọi điện cho chồng thông báo với anh về quyết định của mình. Anh cũng vui và hạnh phúc lắm, khi mẹ và vợ đã tìm được tiếng nói chung. Từ đó đến nay đã nửa năm trôi qua rồi, chưa lúc nào tôi hối hận về quyết định quay lại sống chung với mẹ chồng cả.

Nguồn: http://thoidaiplus.suckhoedoisong.vn/doi-o-rieng-bang-duoc-ve-tham-nhin-thu-me-chong-ph...

Hết hơi lấy lòng mẹ chồng giàu, di chúc đọc lên chồng tôi lịm ngay tại chỗ
Ngày mẹ chồng tuyên bố di chúc, tôi dậy rất sớm với một tâm trạng hân hoan, sung sướng. Nghĩ đến mình sắp đổi đời giàu có, ai có thể không hạnh phúc?
Theo Quỳnh Chi (ghi) (thoidaiplus.suckhoedoisong.vn)
Tin bài cùng chủ đề Tâm sự