Khi tôi thu dọn đồ định ra về thì bất ngờ chị bước đến ôm chặt lấy tôi.
Tôi cứng người, không biết nên nhận hay từ chối món quà ấy.
Đêm tân hôn ấy, anh chỉ nói 4 từ nhưng đủ khiến tôi chết lặng.
Người phụ nữ ấy vừa ngẩng đầu nhìn sang thì khựng lại. Tôi cũng đứng sững, tim như hẫng một nhịp.
Nước mắt tôi rơi lã chã khi biết sự thật.
Tai tôi ù đi, mặt biến sắc. Tôi còn tưởng mình nghe nhầm nên vội cúi xuống gượng cười, nói với con.
Đến giờ tôi vẫn chưa biết có nên nhận căn nhà trị giá 5 tỷ của chồng sắp cưới không.
Nghe 4 từ con trai riêng của chồng nói mà tay tôi run lên.
Đến giờ tôi vẫn chưa biết nên làm gì...
Ít ngày sau buổi gặp mặt đó, tôi nộp đơn xin nghỉ việc và chia tay với sếp.
Khi mẹ chồng đặt cuốn sổ tiết kiệm vào tay tôi, tôi bất ngờ đến mức đánh rơi xuống nền nhà.
Tôi đọc đi đọc lại 7 từ ấy mà không hiểu nổi.
Không một lời quát mắng, không đập phá, cũng chẳng tra hỏi dồn dập. Chính sự bình thản ấy khiến tôi không thể nói dối.
Khi biết món quà anh tặng, tai tôi như ù đi. Tôi không còn nghe rõ những gì anh nói sau đó nữa.
Ly hôn đã tròn một năm, giờ tôi mới đủ bình tĩnh để kể lại câu chuyện này.
Tôi chỉ nghĩ mình giúp đồng nghiệp một việc, hoàn toàn không có ý gì khác. Thế nhưng, đúng lúc đang dìu cô ấy vào sảnh khách sạn, cuộc đời tôi bỗng rẽ sang một hướng mà đến giờ tôi vẫn không...
Đêm đó, lý trí liên tục bảo mình phải từ chối, phải quay về phòng, phải nhớ rằng mình đã có chồng sắp cưới, nhưng trong khoảnh khắc ấy, sự tò mò và chút nổi loạn bị kìm nén suốt nhiều năm...
Thấy cảnh đó, mắt tôi đỏ hoe, cứ ngỡ mình nhìn nhầm.
Khi nghe chị sếp gọi, tôi chẳng kịp hỏi gì, lập tức phóng xe đến.
Đêm ấy, chúng tôi ở bên nhau, nhưng không phải vì một cuộc mua bán hay trao đổi như Linh từng nghĩ.
Tim tôi đập thình thịch khi thấy tờ hóa đơn trong túi áo chồng.
Bạn là người đối xử với mọi người một cách ôn hòa hay hào sảng? Bạn là người có tài năng, có chiều sâu, sở hữu ngoại hình thu hút, hay có cách nói chuyện hóm hỉnh, hài hước? Liệu sự hiện...