Thơ tình: Người ơi có nhớ tình đầu

Hình dáng chập chờn trong giấc mộng / Người ơi có nhớ mối tình đầu.

Người ơi có nhớ tình đầu

Đông về se lạnh buốt tâm can

Lại nghĩ về em tình dở dang

Vời vợi ánh trăng buồn man mác

Bao nhiêu kỷ niệm lại dâng tràn

tho tinh: nguòi oi có nhó tình dàu - 1

Thuở ấy ngày nào cũng gặp nhau

Thẹn thùng e ấp như lần đầu

Ngập ngừng trao gửi điều ân ái

Chưa ngỏ lời yêu tình đã sầu

Gần bốn mươi năm lâu lắm rồi

Tôi, em còn nhỏ, lúc sinh thời

Vệ cau, cây thị, chăn trâu đó

Hai đứa hẹn nhau chẳng tách rời

Cách xa hai lớp, học cùng trường

Đi bộ với em trên nẻo đường

Xao xuyến làm sao, tình thuở nhỏ

Ngồi ôn kỷ niệm chuyện buồn thương

Em thành cô giáo của trường làng

Lớp học đơn sơ nhưng rộn ràng

Vào độ ra chơi anh lại đến

Ngắm đàn em nhỏ nhảy tung tăng

Một bữa! Trời ơi tiếng pháo ran

Lòng tôi tan nát, em sang ngang

Nghẹn ngào không nói nhưng tim vỡ

Không khóc mà sao lệ cứ tràn

Thế rồi hai đứa phải xa nhau

Âm ỉ trong lòng bao nỗi đau

Hình dáng chập chờn trong giấc mộng

Người ơi có nhớ mối tình đầu.

>>> Đọc thêm: Thơ tình: Bàn tay anh vẫn nắm

Theo Ngô Trí Bưởi (Dân Việt)
Tin bài cùng sự kiện Thơ tình yêu