Người tình đã chết (Phần 11)

Quỳnh Chi (ghi) Ngày 09/09/2021 19:01 PM (GMT+7)

Nhìn thấy vẻ mặt khổ sở cùng viền mắt đã đỏ hồng cả lên, Minh không nỡ mở miệng nữa. Anh ta cũng không biết cần phải làm gì để thoát khỏi cục diện gượng gạo và rối bời này. 

Đan quyết định lấy đồ của Việt cho Vũ, coi như là cách để cô quên đi người yêu. Cô vô tình nhìn thấy Vũ lúc anh thay đồ. Sau khi đuổi Vũ về, Đan dọn dẹp lại nhà cửa, muốn bỏ đồ của Việt đi. Lúc ngồi đọc hồ sơ của Việt, cô tình cờ phát hiện ra rất nhiều điểm đáng ngờ, trong đó có lời nói dối của đội trưởng Minh về cái chết của anh.

Diễn biến tiếp theo sẽ ra sao? Mời các bạn cùng đón nghe truyện dài kỳ Người tình đã chết qua giọng đọc của MC Lam Giang vào 19h00 các ngày thứ 3-5-7 hàng tuần trên mục Làm vợ - Eva.vn.

Người tình đã chết (Phần 11) - Bản Audio

Minh nhíu mày khi thấy đám người đứng chật kín ở ngoài cửa để hóng hớt. Anh ta không vội trả lời những câu hỏi của Đan mà lại đi ra cửa để đuổi người. Đan nhìn theo đội trưởng Minh, lòng đầy nghi ngờ. Rõ ràng những hành động này của anh ta đều đang thể hiện sự chột dạ, nếu không thì việc gì phải lấm la lấm lét, giữ bí mật như thế? 

Đan không nhịn được nữa mà chen người tới đứng chặn trước mặt Minh, nhìn thẳng vào mắt anh ta để yêu cầu một lời giải thích. 

- Đội trưởng Minh né tránh cô.

Em đừng nghĩ lung tung. Biểu hiện của em giống bệnh hoang tưởng lắm đấy, em có biết không? Anh không muốn phải đưa em đi khám tâm lý đâu. 

Minh nghiêng người định quay về bàn mình, tay chân không thể để yên mà cứ vung vẩy, cơ hồ như đang muốn tìm cái gì để cầm nắm cho bớt rảnh rỗi. 

Đan biết rõ anh ta, mỗi khi nói dối, anh ta nhất định phải động tay động chân làm việc gì đó, nếu không sẽ ngứa ngáy không nhịn được rồi lộ tẩy hành vi xấu xa của mình. 

Cô túm chặt lấy cánh tay Minh, buộc anh ta phải nhìn mình, không cho anh ta cơ hội bịa đặt. Tông giọng cô cũng dịu xuống. Đan biết lúc này có nổi điên với đội trưởng Minh cũng chẳng có tác dụng gì. Cô cũng không muốn gây gổ với Minh, chỉ mong anh ta sẽ nói cho mình sự thật. 

- Em không bị hoang tưởng. Anh đừng đổ thừa cho em. Em không truy cứu việc anh nói dối. Em chỉ cần anh nói cho em biết, Việt làm sao mà chết? Có phải anh ấy chưa chết không?

Minh nhìn cô đau đáu, đôi lông mày nhíu chặt, vẻ mặt đầy nỗi niềm khó nói. 

- Tại sao em luôn tin là cậu ta còn sống? 

Em…

Đan không trả lời được. Cô không thể nói đó là trực giác. Người ta sẽ bảo cô là kẻ điên, kể cả Minh, dù là đội trưởng luôn kề vai sát cánh trong các nhiệm vụ, anh ta cũng sẽ không tin cô. 

Sao có thể tin lời một người từng suýt bị trầm cảm sau cái chết của người yêu, rồi thay đổi tính cách và suốt ngày làm loạn được chứ? Đan không biết giải thích thế nào, cô chỉ biết mình luôn cảm thấy cái chết của Việt có vấn đề mà thôi. Vấn đề nằm ở đâu thì cô lại chẳng rõ. Vậy nên cô mới muốn điều tra kỹ lại sự việc này.

Đôi khi Đan cũng không hiểu vì sao mình lại cố chấp đến thế. Rốt cuộc là cô muốn tìm hiểu chân tướng về cái chết của Việt, hay là cô chỉ đang tìm mọi cách để chứng minh rằng anh còn sống?

Cô lấy đâu ra cái niềm tin vô lý ấy cơ chứ?

Đan cúi đầu, câu hỏi của đội trưởng Minh như một mũi dùi xoáy sâu vào trong tim Đan. Thì ra cô cũng không tin tưởng bản thân mình. Cô cứ mãi quanh quẩn với cái chết của Việt, chìm đắm trong đó quá lâu, bám víu vào mọi tình tiết mà cô cho là kỳ quái. 

Cô làm thế vì cái gì đây?

Việt đã chết, chính tay em đưa tang. Tro cốt của cậu ấy còn được em đưa về viện mồ côi, nhờ cô hiệu trưởng bảo quản. Em còn muốn gì nữa hả Đan?

Minh thở dài, cắn răng nói ra những lời chứng thực chát chúa mà anh ta biết chắc rằng chúng chẳng khác nào xát muối vào vết thương của Đan. Nhìn thấy vẻ mặt khổ sở cùng viền mắt đã đỏ hồng cả lên, Minh không nỡ mở miệng nữa. Anh ta cũng không biết cần phải làm gì để thoát khỏi cục diện gượng gạo và rối bời này. 

Bàn tay đưa lên không trung, định vỗ về an ủi Đan của đội trưởng Minh khựng lại, rồi chần chừ rụt về. 

- Em không biết. Em luôn cảm thấy anh ấy còn sống. Anh ấy cứ xuất hiện xung quanh em, cả trong mơ và ngoài đời thật. Em không biết thế nào mới là hiện thực nữa.

Đan nói, giọng cô run run. Cô biết mình sai rồi, có lẽ cô vẫn luôn sống trong hoang tưởng thật. 

Đội trưởng Minh im lặng. Anh ta không thể khuyên giải nữa, bởi anh ta không ở vị trí của Đan, có nói cũng chẳng có tác dụng gì. Chuyện của cô, chỉ cô mới có thể tự giải quyết, những lời nói hay hành động của mọi người xung quanh căn bản chưa từng, và không thể thay đổi điều gì cả. 

- Em đã bắt đầu hi vọng hão huyền khi gặp khách hàng lần trước của chúng ta, cái anh Vũ đó. Kể từ lúc đó, em càng hoang mang hơn. Làm sao trên đời này lại có thể tổn tại hai người khác nhau, mà giống hệt nhau cả về ngoại hình và giọng nói như thế được?

Đan vừa kể vừa bật cười. Sự xuất hiện kỳ lạ và bất ngờ của Vũ như tiếp thêm sức mạnh để củng cố cái niềm tin vô lý của Đan, rằng Việt còn sống. Vũ có thể liên quan đến Việt, mà cũng có thể chính là anh. 

- Đêm đó em nằm viện, thật sự có người đã chăm sóc em. Trên tay anh ta còn đeo sợi đây dù đỏ. Cái vòng đó là em tết cho Việt, em không thể nhầm được đâu.

Đan khẩn thiết nói, hi vọng Minh sẽ hiểu cho mình và giúp cô. Dù rằng cô biết mình đang mơ tưởng hão huyền. Nhưng chỉ có đi đến tận cùng sự việc thì cô mới có thể yên tâm, bằng lòng mà buông bỏ mọi thứ. Cho dù sự thật đúng là Việt đã chết, cho dù cô có phải đối mặt với chuyện đau lòng như thế một lần nữa, thì cũng vẫn tốt hơn là cứ mãi sống trong dằn vặt và mơ tưởng viển vông. 

Đội trưởng Minh cẩn thận quan sát Đan, nhìn sắc mặt tiều tụy của cô mà bối rối không biết nên tiếp tục đối mặt với cô như thế nào. Một năm qua Đan luôn sống trong khổ sở, anh ta biết rõ chứ. Việc làm đúng đắn vào lúc này chính là giúp cô tỉnh táo mà sống tiếp, nhưng lỡ như điều đó lại phản tác dụng, khiến Đan rơi vào bóng tối thêm một lần nữa, anh ta lại không nỡ. 

Sau cùng anh ta vẫn là không còn cách nào khác. 

Đội trưởng Minh buồn bực, gạt tay Đan ra và bước về phía bàn làm việc của mình. 

- Xin lỗi em, nhưng anh buộc phải thừa nhận chuyện này. 

Đan nhướn mày nhìn theo anh ta, trong mắt lại ánh lên tia hi vọng. Chỉ vài giây sau, ánh sáng đó vụt tắt, nhấn chìm cô vào bóng tối tĩnh lặng. 

- Đội trưởng Minh mở ngăn kéo bàn, lấy ra một chiếc vòng tay được tết bằng dây dù màu đỏ. 

Anh đã lén lấy nó đi. Anh sợ em sẽ mãi chìm đắm trong quá khứ với Việt, nên đã lén lút giấu đi kỷ vật của em và cậu ấy. 

Đan sững sờ, cô đón lấy sợi dây trên tay Minh, ánh mắt vô hồn nhìn chòng chọc vào từng đường nét trên đó. Đây chính là cái vòng mà cô đã tự tay làm rồi tặng cho Việt, từ chất liệu cho đến hoa văn, tất cả đều giống y hệt không sai lệch tí nào.

- Đêm hôm đó là anh đã chăm sóc em. Khi em phát hiện ra và gọi tên Việt, anh mới nhận ra mình đã bất cẩn quá. Sau đó anh không dám mang nó theo nữa, mới tháo ra cất ở đây. 

- Anh… Tại sao anh phải làm thế?

Đan không nhận ra là nước mắt mình đang rơi. Cô không rõ mình đang cảm thấy thế nào nữa, khổ sở hay tuyệt vọng, đau thương hay tức giận, ấm ức vì bị lừa gạt hay là xấu hổ vì bản thân đã ảo tưởng lung tung. 

Hoặc là tất cả. Chừng ấy loại cảm xúc bị nhào nặn cứ như bột bánh mỳ, giày xéo tinh thần vốn đã yếu ớt và sắp sụp đổ của cô. Nếu như tinh thần cô là một tòa thành, có lẽ nó đã sớm bị mục ruỗng và vừa bị sụp đổ, vỡ nát. 

- Anh xin lỗi. Anh không có ý đó.

Đan im lặng hồi lâu, sự im lặng này khiến Minh chột dạ. Anh ta lúng túng, tay chân lại không nhịn được mà táy máy lên đống giấy tờ, hồ sơ trên bàn làm việc. 

- Anh chỉ là … 

Đội trưởng Minh lắp bắp, muốn phá vỡ cái bầu không khí đáng sợ này. 

Đan hít một hơi thật sâu, nuốt trọn những xúc cảm hỗn loạn xuống. Cô cất sợi dây vào túi áo. 

- Em biết rồi. Cảm ơn anh đã nói cho em.

Nói đoạn, cô cúi người để bày tỏ lòng biết ơn của mình, rồi rời khỏi văn phòng. Đội trưởng Minh thấp thỏm lo lắng, anh ta không lý giải được biểu cảm vừa rồi của Đan nhưng lại không dám chạy theo cô để theo dõi, cuối cùng chỉ đành buông một tiếng thở dài. 

Sau khi rời khỏi văn phòng của đội trưởng, Đan lững thững đi bộ trở về nhà. 

Thật ra cô không muốn về cho lắm, không gian trong nhà ngột ngạt làm cô khó chịu. Cô muốn thay đổi không khí một chút nên tạt vào quán cafe ở gần công ty, gọi một cốc Americano và một cái bánh mặn. 

Trong lúc chờ đồ được đưa ra, Đan lôi cái vòng ra khỏi túi áo, ngắm nghía nó thật kỹ. Đây chính xác là cái vòng mà cô đã tết cho Việt, đội trưởng Minh không hề nói dối về điều này. 

Nhưng ai có thể đảm bảo rằng anh ta không nói dối những chuyện khác? 

Đan dám chắc người xuất hiện trong bệnh viện đêm đó không phải anh ta. Cô đã nhìn thấy gương mặt ấy, dù không rõ ràng, nhưng không thể là Minh được. 

Đội trưởng Minh chắc chắn đã bịa chuyện, rằng anh ta lấy chiếc vòng của Việt sau khi anh qua đời. Đan đã nhìn thấy biểu hiện run rẩy và những động tác quen thuộc khi nói dối của Minh. 

Cô đã cố gắng biểu hiện rằng mình đau khổ và tuyệt vọng đến thế, vậy mà vẫn không moi được thêm tin tức gì từ anh ta. 

Làm thế nào mà anh ta có được chiếc vòng? Tại sao anh ta lại nói dối cô? Anh ta và người đàn ông đêm đó có quan hệ gì? Liệu rằng người đó và cái người mà anh ta lén lút gặp ở trong xe ô tô hôm trước có phải là cùng một người?

Đan liệt kê một loạt những nghi vấn trên tờ hóa đơn. Chúng nhiều đến mức cô đã phải viết các chữ dính sát vào nhau, lít nha lít nhít và khó đọc vô cùng, cuối cùng cô đã viết kín cả tờ hóa đơn. 

Những nghi vấn này, kết hợp cùng lời nói dối mà đội trưởng Minh đã dùng để lừa cô về bệnh án của Việt, tất cả đều khiến Đan nghi ngờ nhiều hơn về cái chết của anh. 

Đan gõ bút lên mặt bàn, đầu óc lại suy nghĩ miên man. Đầu bút bi cứ khoanh tròn mãi cái tên Việt, những nét bút bị cô di đi di lại đến thủng cả giấy, nhưng cô thì vẫn chưa thủng ra được điều gì. 

Đột nhiên, một người phụ nữ chen vào ghế đối diện của cô. 

- Xin lỗi, tôi có thể ngồi đây không?

Đan hơi giật mình, bàn tay theo thói quen giấu nhẹm tờ giấy vào túi áo. Cô tỏ ra hơi đề phòng, cười gượng trả lời.

- À, tôi,... Tôi có hẹn với bạn rồi. 

Cô không có hẹn với ai cả. 

Người phụ nữ kia quả quyết khiến cô bàng hoàng. 

- Tôi biết cô. Cô là Đan, nhân viên thuộc công ty bảo vệ, người đã cứu chồng tôi thoát chết vào bữa tiệc sinh nhật lần trước. 

Người phụ nữ nói rành mạch, chìa tay ra với Đan, vẻ mặt vô cùng hào hứng. 

- Tôi là Kiều Chi, rất vui được làm quen. 

Đội trưởng nhất định không chịu hé lộ nguyên nhân vì sao anh ta phải nói dối, Đan chẳng còn cách nào khác ngoài tự mình tìm hiểu. Liệu người phụ nữ vừa xuất hiện này có thể giúp cô tìm ra thêm manh mối nào hay không?Hãy đón xem truyện dài kỳ Người tình đã chết vào 19h các ngày thứ 3-5-7 hàng tuần tại mục Làm vợ - Eva.vn để theo dõi những chi tiết tiếp theo nhé.

Nguồn: http://thoidaiplus.suckhoedoisong.vn/nguoi-tinh-da-chet-phan-11-d286399.html

Người tình đã chết (Phần 10)
Đan giật mình đóng bụp cửa lại, Vũ cũng nhanh chóng kéo áo xuống che đi cơ thể mình. Anh lục tục thay đồ rồi gõ cửa mấy tiếng...

Eva Voice

Quỳnh Chi (ghi) (Gia đình & Xã hội)
Tin bài cùng chủ đề Eva Voice