Ngoài 30 tuổi còn đòi trong trắng cái nỗi gì?

Mãi 32 tuổi, tôi mới lấy chồng. Người ta đồn đại xung quanh đủ thứ trên đời nhưng tôi vẫn vững tin vào bản thân.

Vì chỉ có tôi mới hiểu mình sống ra sao. Miệng lưỡi thiên hạ thì biết đâu mà lần. Họ nói xấu mình ngoại tình, nói xấu mình cặp bồ, thậm chí cho rằng mình vớ vẩn nên mới không lấy chồng, tôi vẫn chấp nhận. Tôi mặc kệ người ta. Sống ở trên đời mà cứ lo lắng người khác nghĩ gì về mình thì chỉ mệt thân.

Tôi cũng thuộc hàng khá xinh xắn, và đó là nguyên nhân người ta thắc mắc. Tôi có khuôn mặt ưa nhìn, được nhiều chàng trai theo đuổi nhưng tôi không thích lấy chồng sớm. Tính tình ham vui lại thích bay nhảy nên tôi mới chọn cuộc sống tự do. Nghĩ rằng, gần 30 tuổi lấy chồng cũng chưa muộn nên những người đàn ông theo đuổi tôi, tôi đều làm ngơ, chỉ coi họ như bạn bè. Lâu dần, họ rời xa tôi vì một vài lý do. Nhưng lý do chính là họ phải đi lấy vợ, phải lập gia đình. Tiếc nuối có, hụt hẫng có mỗi lần nhận thiệp mời của ai đó, nhưng lại tự động viên mình ‘thôi thì mặc kệ, mình lo phận mình. Mình không lấy người ta thì để cho họ đi lấy vợ, sao cứ ràng buộc nhau làm gì cho khổ?’.

Thật ra, mỗi cây mỗi hoa, mỗi người mỗi cảnh. Đời người con gái có nhiều nỗi âu lo. Tôi đã từng yêu một người, từng trao thân cho người ấy rồi cuối cùng, bị phản bội. Nỗi đau ấy bao nhiêu năm qua tôi vẫn để trong lòng. Và điều đó khiến tôi không thể mở lòng yêu một ai. Không phải tôi lo lắng chuyện mình không còn trinh tiết mà là vì, tôi chán đàn ông, không muốn gửi gắm bản thân mình cho ai nữa. Tôi muốn được tự do, được sống là mình, được bay nhảy một thời gian rồi mới nghĩ đến chuyện lấy chồng.

Bao nhiêu năm nay, tôi đón nhận tình cảm của người này, người kia nhưng chẳng đi đến đâu. 30 tuổi, nhiều người hỏi tại sao tôi chưa lấy chồng. Tôi cũng không biết nói sao cả, chỉ cười và im lặng. Bố mẹ giục nhiều, tôi cũng buồn lắm. Nhưng chuyện chồng con đâu phải chuyện dễ. Muốn lấy chồng thì phải tìm hiểu kĩ, phải gặp người hợp với mình thì mới cưới. Có phải lấy chồng giống như ra chợ mua mớ rau?

32 tuổi, tôi được người chị mai mối cho một người. Người này cũng khá là cao ráo, ăn nói dễ nghe, công việc ổn. Nghe nói, anh cũng ‘lỡ chuyến đò’, tìm hiểu nhiều cô gái nhưng chưa ưng ai và cũng giống như hoàn cảnh của tôi. Anh hơn tôi 5 tuổi, cái tuổi chẳng trẻ trung gì nữa nên cũng muốn lập gia đình và nhanh chóng sinh con cái.

Gặp tôi, anh đã ấn tượng ngay từ lần đầu gặp. Anh nói, anh muốn được tiến xa hơn với tôi, vì hai chúng tôi đều không còn trẻ nữa, cũng không cần phải dài dòng. Anh muốn tôi suy nghĩ kĩ về chuyện tìm hiểu nghiêm túc. Nếu là trước đây, tôi sẽ cảm thấy người đàn ông này không ra gì khi mà lần đầu gặp đã đặt vấn đề. Nhưng bây giờ, đã nhiều tuổi rồi nên tôi nghĩ, chuyện đó cũng dễ hiểu thôi.

Tôi đồng ý tiến xa hơn với anh. Sau nửa năm chúng tôi chính thức tìm hiểu, tôi đã đem lòng  yêu người đàn ông ấy. Lời tỏ tình của anh khiến tôi xúc động vô cùng. Chưa bao giờ tôi cảm thấy hạnh phúc như thế. Đúng là, 31 tuổi mới có được giây phút lãng mạn thực sự bên người yêu. Tôi như tìm lại được chính mình, tìm lại được tôi của thời thanh niên, sôi nổi.

Chúng tôi cưới nhau khi được hai gia đình đồng ý. Ngày tôi đưa anh về ra mắt, bố mẹ tôi mừng lắm vì con gái cuối cùng cũng chịu lấy chồng. Gia đình anh cũng rất quý mến tôi, họ mong anh cưới vợ và có con để ông bà có cháu nội.

Tưởng chừng cuộc hôn nhân muộn màng này sẽ khiến tôi hạnh phúc, không còn phải lo chuyện gia đình nữa. Nhưng ngày vui chưa tày gang. Có ai ngờ đâu, chính trong đêm tân hôn, tôi lại bị anh sỉ nhục khi biết tôi không còn trong trắng. Anh nói tôi là loại đàn bà không ra gì, chắc là những lời đồn đại kia là đúng với tôi. Tôi không còn trong trắng, có lẽ tôi đã cặp bồ với đại gia nào đó. Anh nghi ngờ tại sao tôi lại không có người yêu, không lấy chồng trong khi nhan sắc tôi không phải là tầm thường.

Tôi buồn vì anh nghĩ tôi không yêu anh thật lòng, nghĩ tôi đang ngoại tình với ai đó. Tôi yêu anh mới cưới anh, tôi đâu phải là người đàn bà sốc nổi khi đã ngoài 30? Những lời đồn đại kia anh tin sao? Anh còn đòi gì trinh tiết ở người con gái ngoài 30.

Anh nói ‘tôi tưởng cô bằng này tuổi chưa lấy chồng là cô không yêu ai, giữ gìn bản thân mình trong sáng. Ai ngờ cô đã yêu chán, ngủ nghê chán chê với người khác rồi mới lấy tôi”. Anh quy kết một cách vô lý, đổ tội cho tôi. Tôi thất vọng vô cùng, khóc lóc thảm thiết trong đêm động phòng.

Đúng, tôi không còn trong trắng nhưng anh đòi gì ở tôi nữa? 32 tuổi còn đòi trong trắng cái nỗi gì? Tôi cũng không ngoại tình như anh nghĩ, chỉ là một lần sai lầm đã khiến tôi ngần ấy năm chưa  yêu ai. Tôi giữ bản thân mình, chứ không phải hạng người thấy ai rồi cũng đòi yêu và gần gũi. Anh phải nghĩ rằng, bản thân anh cũng không trong sạch gì, tại sao anh lại đòi hỏi ở tôi? Bây giờ chuyện trinh tiết đâu còn là chuyện quan trọng nữa mà anh nặng gánh?

Thất vọng cho  một người đàn ông có ăn có học, người đàn ông từng trải. Anh thật là người không ra gì, tôi đã muộn chồng nhưng lại đặt niềm tin nhầm chỗ. Anh phải nghĩ, người phụ nữ ngoài 30 như tôi, chuyện còn trong trắng đâu phải chuyện dễ. Sao anh lại dám đòi hỏi ở tôi? Tôi thề rằng, anh chắc chắn đã qua đêm với vài ba cô gái chứ chẳng ít khi ở tuổi đó. Đàn ông mà. Nhưng dù có vậy, họ vẫn nghĩ họ có quyền đó và đòi hỏi người đàn bà của họ phải trong trắng.

Thật sự không thể tin tổi, 32 tuổi lấy chồng, tôi lại chịu cảnh đời trớ trêu đến nông nỗi này. Tôi tin, khi nói ra chuyện này, người ta sẽ ủng hộ tôi, chẳng ai ủng hộ anh cả. Vì vốn, chuyện trinh tiết thời đại này không còn là chuyện quan trọng nữa. Với tôi, dù không giữ trọn vẹn cho anh, nhưng tôi tự hào vì bản thân tôi trong sạch, không vớ vẩn, không yêu đương lăng nhăng và một lòng một dạ vì anh. Còn nếu anh vì điều đó mà từ bỏ tôi thì có lẽ, đó đã là số mệnh rồi. Mà số mệnh thì khó mà thay đổi được…

Theo Bạch Dương ghi (Khám Phá)
Tính ngày rụng trứng chính xác
Tính ngày dự sinh chính xác