"Em có còn chờ tôi nơi đó?" (Phần 2)

"Nếu tôi nói tôi yêu Tú Linh, ông sẽ rút lui chứ?” – Ngọc Huân ngẩng mặt lên nhìn vào mặt người bạn bao năm của mình mà gặng hỏi.

Những lời yêu chôn chặt, những góc khuất trong trái tim chẳng thể giãi bày… Một chuyện tình nín lặng… Âm mưu và toan tính được che đậy bởi vỏ bọc thánh thần. Tình yêu trong sáng khuất lấp đi bởi vẻ ngoài gai góc và mạnh mẽ. Yêu thương đôi khi không thể nói thành lời mà phải dùng con tim cảm nhận. Người đàn ông ấy sẽ rẽ hướng nào trước những bề nổi của âm mưu? Cho tới tận cùng, ánh sáng tình yêu có về sưởi ấm với một tâm hồn cô quạnh?

Cùng đón đọc câu chuyện tình yêu éo le và nhiều ẩn khuất  Em có còn chờ tôi nơi đó? trên Tình yêu giới tính.

****

"Em có còn chờ tôi nơi đó?" (Phần 1)

Nhìn gương mặt có phần hốt hoảng của Nam Khánh, Nhã Phương chợt quên đi sự bực bội trong lòng mình. Cô sốt sắng:

- “Có chuyện gì thế Khánh? Sao trông mặt nghiêm trọng vậy?”

- “Tú Linh, cô bé vừa gọi cho tôi giọng khóc mếu. Cô bé nhờ tôi qua nhà có chút chuyện. Tú Linh điện thoại cho Huân nhưng không được, máy tắt.Tôi đi chút nhé”.

- “Đợi tôi đi cùng với…”

- “Ở nhà đi, Phương vừa uống rượu đó. Hơn nữa không về bố Phương sẽ lo. Tôi tới nơi sẽ điện thoại cho Phương luôn. Mà có gì liên lạc với Huân xem sao nhé, gã đi đâu mà tắt máy thế không biết?”.

- “Nhưng…”

Câu nói yếu ớt sau cùng của Nhã Phương đã không đủ để ngăn Khánh lại. Khánh có vẻ gấp gáp và lo lắng cho Tú Linh. Khánh nhanh chóng ngồi lên xe… Nhã Phương ngậm ngùi quay đầu lại…

- “Phương…”

Nhã Phương hơi giật mình vì tiếng gọi của Khánh. Khánh tiến lại gần, rút từ trong túi áo khoác một chiếc hộp nhỏ nhắn:

- “Quà cho Phương đó”

Nam Khánh không dừng lại ở đó. Khánh tiến sát và dùng tay nhẹ nhàng nâng cằm của Nhã Phương lên. Phương thở dồn dập và hồi hộp. Nam Khánh khẽ đặt lên trán Phương một nụ hôn:

-  “Ngủ ngon”

 "em co con cho toi noi do?" (phan 2) - 1

Nam Khánh không dừng lại ở đó. Khánh tiến sát và dùng tay nhẹ nhàng nâng cằm của Nhã Phương lên. Phương thở dồn dập và hồi hộp. Nam Khánh khẽ đặt lên trán Phương một nụ hôn (Ảnh minh họa)

Thế rồi Khánh đi, nhanh như lúc mà Khánh đến, để lại Phương với những thứ cảm xúc ngổn ngang. Khánh đi rồi, Phương ngây người nhìn cái bóng đó khuất dần. Cô ném vào không gian lạnh lẽo của đêm một câu trách cứ:

- “Đồ tồi”.

*****

Nam Khánh tìm đến ngôi nhà của Tú Linh. Đôi mắt trong veo của của cô gái ấy giờ đầy nước mắt. Vừa thấy Nam Khánh đến, Tú Linh vội vã ôm chầm lấy anh:

- “Em sợ quá, nếu anh không đến em không biết phải làm sao. Mẹ em bị ốm, họ đưa đi viện rồi. Em về mới biết, điện thoại cho anh Huân không được nên em chỉ biết cầu cứu anh”.

Sự yếu đuối của Tú Linh trong phút chốc làm Khánh có cảm giác mình như một người hùng. Khánh vỗ nhẹ vào người Linh để cô gái ấy yên tâm

.-  “Có anh ở đây rồi, em đừng sợ. Anh đưa em vào thăm mẹ nhé”.

Với một kẻ đào hoa như Khánh, quả thật những giọt nước mắt của một cô gái đẹp như Tú Linh đủ sức làm lay chuyển mọi thứ.

Ngồi trong bệnh viện cả đêm dài, gió lạnh lùa vào từng thớ thịt. Khánh nhường cho Tú Linh chiếc áo khoác của mình. Anh chàng không cảm thấy lạnh vì hành động ga lăng đó đang khiến cho Khánh và Tú Linh xích lại gần nhau hơn dù hai người mới chỉ gặp nhau cách đây vài tiếng. Điều đó làm Khánh cảm thấy thích thú và có chút hứng khởi. Dù sao, với một cô gái đẹp như Tú Linh thì việc được gần nàng với tư cách gì cũng đều khiến mọi gã đàn ông ao ước mà thôi.

-  “Anh Khánh, anh với chị Nhã Phương biết nhau lâu chưa?”

-  “Lâu rồi em ạ. Bọn anh là bạn, từ ngày còn đi học cơ… Cả Huân nữa. Sao thế em?”

- “Anh thấy chị Nhã Phương thế nào?”

- "Uh… Phương tốt, cá tính, sống nội tâm. Anh thích cách sống của Phương”.

- “Chị ấy có xinh không?”

- "Uhm… Thế nào nhỉ? Anh nghĩ là có. Đó là cảm nhận của anh”.

- “Vậy theo cảm nhận của anh, em và chị ấy…. ai xinh hơn?”

Câu hỏi này của Tú Linh khiến Nam Khánh thực sự bối rối. Khánh biết, với phụ nữ nó là một câu hỏi muôn thủa và họ muốn câu trả lời nghiêng về phía mình. Nhưng nếu Khánh đưa ra một lời đáp kiểu như: “Tất nhiên là em đẹp hơn nhiều rồi” thì nó có phần lố bịch. Anh chàng muốn Tú Linh không buồn nhưng câu trả lời lại không nhàm chán kiểu như thế.

-  “Câu hỏi khó quá. Anh nghĩ mỗi người đẹp một kiểu và sẽ rất khập khiễng nếu xét hai tiêu chí đẹp đó với nhau để tìm ra ai đẹp hơn”

- “Xì. Anh toàn né tránh. Vậy… vậy ở tư cách một người đàn ông, anh sẽ thích một cô người yêu như em hay như chị Nhã Phương”

Lần này thì Tú Linh làm khó Khánh thực sự. Khánh đoán, trong câu hỏi đó có một vài ẩn ý. Anh chàng thấy thích thú vì sự táo bạo ngay trong lần đầu gặp gỡ của một cô gái những tưởng trong vắt tựa pha lê như Tú Linh.

- “Anh xấu lắm, không dám mơ được chọn em hay Nhã Phương để yêu đâu”.

Thật may là Tú Linh đã dừng lại những câu hỏi khó đó. Cô nàng chuyển sang tâm sự những điều mà Khánh dám chắc Tú Linh không kể nó vu vơ:

- “Em thấy anh Ngọc Huân và chị Nhã Phương rất hợp nhau. Anh Huân trầm tính, lúc nào cũng quan tâm chị ấy nhẹ nhàng, ít nói nhưng thể hiện bằng hành động. Em thấy họ thực sự đẹp đôi. Anh có nghĩ hai người họ yêu nhau không?”

- “Bọn anh có nguyên tắc không can thiệp vào chuyện tình yêu của nhau cho tới khi người đó tự kể. Vì thế anh không bình luận điều gì khi chưa nghe một lời xác thực từ Nhã Phương hay Huân”

Cả hai cùng im lặng trong vài giây, Tú Linh ngước nhìn Khánh rồi thỏ thẻ:

- “Em dựa vào vai anh ngủ được không?”

Ôi trời, sự dịu dàng và non nớt này mới đáng yêu làm sao. Tú Linh đang như một con mèo nhỏ cần người nâng niu và âu yếm. Mà Khánh thì như một người hùng vậy. Khánh gật đầu, lấy tay kéo nhẹ Tú Linh dựa vào mình:

- “Ngủ đi em”

 "em co con cho toi noi do?" (phan 2) - 2

Tú Linh đang như một con mèo nhỏ cần người nâng niu và âu yếm. Mà Khánh thì như một người hùng vậy. Khánh gật đầu, lấy tay kéo nhẹ Tú Linh dựa vào mình (Ảnh minh họa)

*****

Cả đêm hôm đó Nhã Phương không ngủ được. Cô điện thoại cho Khánh và Huân đều không được. Phương bực bội ném chiếc điện thoại lên tấm chăn và sốt ruột. Không hiểu có chuyện gì xảy ra với hai người đó. Cả Khánh nữa, đã hứa là sẽ điện thoại vậy mà giờ gọi lại cũng không nghe máy. Nhã Phương điện thoại cho Tú Linh nhưng đầu dây bên kia chỉ là những âm thanh mặc định cứ kéo dài mãi…

Sáng sớm, tia nắng yếu ớt của ngày đông hắt vào cửa phòng. Nhã Phương bật đầu tỉnh giấc và nhận ra rằng đêm qua mình đã thiếp đi trong một sự lo lắng và bực bội. Cô cầm vội lấy chiếc điện thoại và thấy có những cuộc gọi nhỡ từ Ngọc Huân. Nhã Phương điện thoại lại, đầu dây bên kia trách cứ:

- “Dậy chưa nàng? Tôi qua đèo vào viện thăm mẹ Tú Linh. Sáng nay Khánh gọi tôi mới biết”.

Nhã Phương muốn nói vài câu trách cứ vì việc cả đêm qua không liên lạc được cho Huân nhưng rồi cô biết, điều gì là cần thiết lúc này. Vì thế, Nhã Phương nhanh chóng thay đồ và đợi Huân tới đón.

Cả hai bước thật nhanh và tìm địa chỉ phòng như lời chỉ dẫn của Khánh. Bước tới khu hành lang, Nhã Phương khựng lại khi nhìn thấy hình ảnh đó. Tú Linh nép vào vòng tay của Nam Khánh, Khánh quàng tay ôm lấy cô gái xinh xắn ấy, cả hai đang thiếp đi trên chiếc ghế bên ngoài cửa phòng. Nhã Phương bối rối rồi nhanh chóng đưa ra quyết định khi mà Ngọc Huân còn chưa kịp nhận ra hai người kia ở cuối hàng lang:

- “Thôi chết, để Phương đi mua cho họ ít đồ ăn sáng, từ đêm qua đến giờ chắc đói lắm rồi. Huân đi tìm họ nhé, lát điện thoại cho Phương. Phương ra cổng viện mua một chút đồ”

Nói rồi, Nhã Phương quay đi nhanh đến nỗi Ngọc Huân chưa kịp nói điều gì. Nhưng chi vài giây sau, Ngọc Huân đã nhìn thấy cái điều mà Nhã Phương muốn trốn tránh.

- “Nhìn hai người thế này, chắc nhiều người sẽ nghĩ là một đôi đấy, dậy đi nào” – Huân đánh thức Khánh và Linh.

- “Tới khi nào vậy? Nhã Phương đâu?”

Câu hỏi đầu tiên của Nam Khánh có vẻ như khiến Tú Linh không vui cho lắm.

- “Phương ra ngoài mua đồ ăn sáng cho hai người. Chắc quay vào bây giờ ấy mà. Mẹ em sao rồi Tú Linh?”

Trong khi Huân quan tâm tới Tú Linh thì đôi mắt của Linh lại không ngừng nhìn về phía Khánh. Trớ trêu là ở chỗ, Khánh lại rảo đôi mắt nhìn về phía cưới hành lang. Có vẻ như Khánh đợi bóng dáng quen thuộc của Nhã Phương xuất hiện.

- “Tú Linh, em sao thế?”

Lần này Tú Linh giật bắt mình và quay lại với gương mặt cười gượng gạo:

- “Mẹ em ổn rồi anh ạ. Bác sĩ nói nằm một tuần là ra viện được. Cảm ơn anh chị đã lo lắng cho em”.

Từ phía xa xa, Nhã Phương đang tiến lại gần, nhìn thấy bạn, gương mặt Khánh có vẻ rạng rỡ hơn.

- “Chào! Đồ ăn sáng đây, Tú Linh với Khánh ăn đi, chắc đói meo rồi đúng không?” – Nhã Phương đưa túi đồ ăn cho cả hai người.

- “Cảm ơn chị!”

Hôm đó, Nhã Phương ở lại viện cùng với Tú Linh còn Khánh và Huân về nhà. Dù sao, Khánh cũng cần phải trình diện gia đình. Khánh về sớm hơn dự định mà không báo cho bố mẹ biết để gây bất ngờ. Vì thế, cũng đã đến lúc Khánh cần có mặt ở nhà rồi.

Gần 1 tuần sau đó, ngày nào Khánh, Phương và Huân cũng vào viện thăm mẹ Tú Linh. Tình cảm của 4 người mỗi ngày như nhiều hơn lên. Không còn khoảng cách giữa một tình bạn lâu năm với cô gái mới quen, không còn khoảng cách của việc Tú Linh kém 3 người còn lại vài tuổi… Mọi người như là một bộ 4 người thân thiết. Nhưng từ sâu thẳm trong lòng, Nhã Phương vẫn cảm thấy một nỗi buồn len lỏi.

*****

Quán cà phê mùa đông thường nhiều người đến hơn. Bởi lẽ nó là một điểm hẹn họ ấm áp cho tất cả mọi người: đôi tình nhân, đám bạn, đối tác làm ăn… Dẫu sao, việc gặp nhau trong một không gian như thế này còn tốt hơn gấp vạn lần ngồi ở những nơi lạnh lẽo.

Vậy là đã gần 1 tháng kể từ ngày Khánh trở về sau chuyến du học. Hôm nay, Nhã Phương, Nam Khánh và Ngọc Huân mới có cơ hội để ngồi trò chuyện cùng nhau. Thường thì những lần gặp gỡ 3 người như thế này kể từ khi Khánh về luôn có sự xuất hiện của Tú Linh, nhưng hôm nay, cô ấy bận.

- “Phương uống gì?” – Khánh hất hàm hỏi Phương

- “Cho Phương cà phê đen, thêm chút muối và nóng nhé”.

- “Cho một nước cam ấm, thêm chút muôi nhé, cảm ơn” – Ngọc Huân nhanh chóng báo với người phụ vụ bàn về món đồ uống mà Phương sẽ dùng.

- “Huân làm gì vậy? Sao gọi thay Phương”

- “Con gái uống cà phê không tốt, uống nước cam đi, cứng đầu vừa thôi chứ” – Huân vừa nói vừa lật dở menu và tìm một thức uống khác phù hợp cho mình.

- “Ái chà… thế nào nhỉ, tôi có cảm giác mình đang là người ở thừa ở đây đấy. Cứ như hai ông bà yêu nhau và anh chàng thì đang tìm mọi cách để chăm chút cô nàng cứng đầu. Có đúng vậy không?” – Khánh nói bằng điệu bộ đầy hờn dỗi và đưa mắt nhìn cả hai người bạn của mình.

-  “Vớ vẩn!!!” – Kì lạ thật chẳng ai bảo ai mà cả Nhã Phương và Ngọc Huân đều thốt lên câu đó cùng một lúc.

- “Tôi phải hiểu điều này sao đây?” – Khánh tiếp tục trách cứ?

- “Ông thôi đi, đừng có gán ghép vớ vẩn. Không nhớ nguyên tắc của chúng ta à?” – Nhã Phương bực bội đáp lại và vào toilet để tránh những câu hỏi chọc phá của Khánh.

 "em co con cho toi noi do?" (phan 2) - 3

Cô không biết vì sao? Vì Ngọc Huân hay vì Nam Khánh yêu Tú Linh? Là ai trong hai người đó mới khiến tim cô rỉ máu? (Ảnh minh họa)

Huân và Khánh ngồi lại. Huân lúc nào cũng trầm ngâm như thế và dường như không có phản ứng gì trước lời Khánh nói:

- “Sao thế, hai người giận tôi đấy à? Chỉ là trêu đùa thôi mà” – Khánh làm hòa

- “Không, giận gì đâu. Mà có chuyện này tôi muốn hỏi ông. Ông thích Tú Linh, đúng không?”

Khánh thay đổi hẳn nét mặt trước câu hỏi của Ngọc Huân. Cái điệu bộ hớn hở, lí lắc biến mất.

-  “Sao ông lại hỏi thế? Thế còn ông, ông có thích Tú Linh không?”

- “Tôi hỏi ông trước cơ mà? Sao phải vòng vo? Sợ tôi cũng thích Tú Linh à?”

-  “Thì ông cứ nói đi”

-  “Uhm, tôi yêu Tú Linh”.

Khánh khựng lại. Cái từ “yêu” mà Huân nhắc tới làm Khánh cảm thấy hơi sốc.

-  “Sao, nếu tôi nói tôi yêu Tú Linh, ông sẽ rút lui chứ?” – Ngọc Huân ngẩng mặt lên nhìn vào mặt người bạn bao năm của mình mà gặng hỏi.

- “Không. Tất nhiên là không. Chúng ta sẽ cạnh tranh công bằng… Vì tôi nghĩ tôi cũng yêu Tú Linh”.

Câu chuyện của hai người bạn, của hai người đàn ông… Nhưng từ phía sau, Nhã Phương đã nghe thấy mọi điều. Chính Nhã Phương cũng không hiểu, ngay sau những lời nói đó, tim cô đau. Cô không biết vì sao? Vì Ngọc Huân hay vì Nam Khánh yêu Tú Linh? Là ai trong hai người đó mới khiến tim cô rỉ máu?

(Còn nữa)

Mời các bạn theo dõi phần 3 Em có còn chờ tôi nơi đó? trên Tình yêu giới tính vào ngày 22/12.

Tình yêu - Giới tính - Vợ gã là một người đàn bà đẹpVợ gã là một người đàn bà đẹpGã xấu, xấu đến mức mẹ gã cũng không dám bình luận về nhan sắc của gã. Ấy vậy mà vợ gã đẹp mê hồn.
Tình yêu - Giới tính - Người yêu cũ có người mớiNgười yêu cũ có người mớiCô ấy đã hi sinh cho anh rất nhiều, đã vì anh mà làm mọi việc. Ở bên cạnh Hoàng lúc Hoàng cô đơn, chông chênh nhất vì nhớ Vân.
Tình yêu - Giới tính - Hai người con gái tên LinhHai người con gái tên Linh“Em không phải là chị ấy, vì thế em sẽ không rời xa anh… "
Theo Tiểu Vy (Khám phá)
Tin hay – đừng bỏ lỡ
Tin tức thị trường
MỚI - NÓNG
Eva trên Facebook
Trang chủ EvaVề đầu trang
X
CNT2T3T4T5T6T7