Từ ám ảnh tuổi thơ, nữ nhà văn lật tẩy sự ác độc của người lớn qua những lời đùa giỡn

Ngày 17/08/2017 08:02 AM (GMT+7)

Nhiều người lớn luôn tự cho mình cái quyền được mang trẻ con ra làm trò đùa nhưng lại không biết rằng trái tim nhỏ bé của chúng rất mong manh...

Câu chuyện kể về tuổi thơ của mình của nữ nhà văn trẻ Lê Thanh Ngân mới đây đang làm dậy sóng cộng đồng mạng, không chỉ vì câu chuyện của cô kể đầy nỗi buồn của một đứa trẻ không cha, bị mọi người chế nhạo mà không thể phản kháng. Mà còn bởi những tâm tư của cô gửi đến tất cả những người đang đứng ở vị trí "người lớn" bây giờ. 

tu am anh tuoi tho, nu nha van lat tay su ac doc cua nguoi lon qua nhung loi dua gion - 1

"Những năm tháng tuổi thơ của mình cứ trôi qua như thế và mình thấy: NGƯỜI LỚN THẬT QUÁ TÀN NHẪN VỚI TRẺ CON. Họ gần như vầy nát tuổi thơ của mình. Người thì trêu, người thì kích... mình lại chửi, lại cãi, lại bị mẹ đánh. Cuối cùng, mình chính là nạn nhân trong những trò đùa ác khẩu của họ.

Câu chuyện mình kể đã xảy ra cách đây 20 năm rồi nhưng lại không phải là 1 câu chuyện đã cũ. Nó luôn luôn nhức nhối như vết thương đang mưng mủ vậy.

Nhiều người lớn luôn tự cho mình cái quyền được trẻ con tôn kính nhưng họ lại chẳng bao giờ biết tôn trọng trẻ con. Gặp trẻ con, họ bắt chúng phải chào hỏi 1 cách vô điều kiện mà không bao giờ mảy may suy nghĩ rằng họ cũng cần có lời chào chúng. Và thậm chí, người lớn đáng nhẽ ra nên mở lời chào trước.

Chào trẻ con để làm gì? Để gửi tín hiệu làm quen. Để bày tỏ rằng chúng đang được tôn trọng như những người trưởng thành khác. Để gián tiếp dạy chúng cách mà chúng nên làm khi gặp mọi người. Mọi người chứ không phải là chỉ gặp người lớn mới chào!

tu am anh tuoi tho, nu nha van lat tay su ac doc cua nguoi lon qua nhung loi dua gion - 2

Người lớn nên biết rằng, đối với thế giới của 1 đứa trẻ, tất cả những gì chúng cần là bố mẹ chúng, vì vậy, chúng không có nhu cầu phải đi làm quen hay gửi tín hiệu kết nối đến bất cứ ai. Muốn chúng "ngoan", người lớn hãy cứ ngoan trước đã.

Nhiều người lớn luôn tự cho mình cái quyền được mang trẻ con ra làm trò đùa nhưng lại không biết rằng trái tim nhỏ bé của chúng rất mong manh và bản thân chúng luôn muốn được nói chuyện, bày tỏ quan điểm trong 1 bầu không khí nghiêm túc, không cợt nhả.

Chúng ta đối với chúng như thế nào, chúng sẽ đối lại y như vậy. Ở những thành phố lớn văn minh, hiện đại, câu chuyện về 1 người bố bỏ vợ con đi theo gái bây giờ đã giảm nhưng những câu chuyện kiểu như "mẹ sắp đẻ em bé, cháu sắp bị ra rìa rồi" thì vẫn tồn tại đâu đó nếu không muốn nói là nhan nhản!

tu am anh tuoi tho, nu nha van lat tay su ac doc cua nguoi lon qua nhung loi dua gion - 3

Những câu trêu đùa tưởng chừng như vô hại đó nhưng đã không ít lần gây hậu quả vô cùng nghiêm trọng. Mình còn nhớ, ngày mình học cấp 2, gần nhà mình có 1 gia đình đẻ được 2 người con trai. Thằng lớn 5 tuổi, thằng bé 2 tuổi. Nhà nghèo, 2 anh em chẳng đi học mẫu giáo, chỉ toàn ở nhà trông nhau cho bố mẹ đi làm đồng. Thế rồi có lần ở đâu ra 1 ông bác bên hàng xóm sang chơi mới vui mồm trêu cho 1 câu

- Bố mẹ mày mà đi làm, ở nhà trông em, nó mà quấy hay ăn vạ, mày cứ xẻo *** nó cho tao.

Thế mà trong 1 lần bố mẹ vắng nhà, em khóc, thằng bé lấy dao xẻo *** em thật.

Hay đơn giản chẳng đâu xa, trong chính ngôi nhà mình. Con gái mình năm nay hơn 2 tuổi. Ấy vậy mà thỉnh thoáng vẫn bắt gặp những lời trêu đùa thản nhiên vô tư của người lớn như "cháu bị ra rìa rồi" "làm sao cháu khóc thế? Em Boi đánh à? Để bác đánh cho nó trận nhé"...

Con bé từ 1 đứa rất yêu thương, nhẹ nhàng với em, chuyển sang ghét em và xuất hiện tình trạng đánh vào đầu em. Mình đã phải mất rất nhiều công sức để làm công tác ổn định tinh thần trở lại cho con bé. Thậm chí, mỗi lần 2 chị em khóc cùng lúc, mình đều chạy lại ôm con bé trước, dỗ cho con bé nín trước rồi mới ra bế thằng em. Nên chính ra, em mới bị thiệt thòi chứ không phải chị.

tu am anh tuoi tho, nu nha van lat tay su ac doc cua nguoi lon qua nhung loi dua gion - 4

Hậu quả của những câu nói đùa tưởng như vô hại ấy hóa ra lại vô cùng tai hại.

- Eva.vn

Đừng bao giờ mang nỗi thiệt thòi của 1 đứa trẻ ra để đùa!

Đừng bao giờ lấy bố mẹ chúng ra dùng như 1 thứ vũ khí hủy diệt, khiến chúng nhìn bố mẹ bằng con mắt sợ hãi. Chúng sẽ chẳng bao giờ mở miệng nói cho bố mẹ biết bất cứ chuyện gì đã xảy ra dù nó đúng hay sai.

Đừng bao giờ khiến trái tim chúng bị tổn thương bởi chính tình yêu của chúng dành cho bố mẹ.

Đừng bao giờ mang giới tính của chúng ra để dè bỉu.

Đừng bao giờ bỏ qua những câu chuyện của chúng!

Làm ơn, hãy lắng nghe chúng! Bởi chúng cần được lắng nghe, cần được thấu hiểu, cần được yêu thương hơn bao giờ hết! Đừng bao giờ cho rằng chúng thanh minh tức là cãi. Đừng bao giờ tước đoạt đi quyền được thanh minh của chúng.

Đến như 1 tội phạm, trước khi kết án vẫn còn được thanh minh cho bản thân trước tòa cơ mà. Tại sao, con cái chúng ta, chúng ta lại không cho chúng 1 cơ hội? Cơ hội để bố mẹ hiểu con hơn. Cơ hội để kịp thời có những biện pháp uốn nắn nếu chúng có lệch lạc thực sự về cách nghĩ cũng như cách hành xử!

Trẻ con cần nhất là tình yêu của cha mẹ! Luôn cần được người lớn bao bọc, che chở và dẫn đường!

Theo Mayny, theo fb Lê Thanh Ngân (Khám Phá)
Tin bài cùng chủ đề Triết lý sống