Ai là người khuyết tật...?

Suốt cả tuổi thơ tôi không mảy may nhận biết cái gọi là "khuyết tật", kể cả tôi bị chọc ghẹo và xúc phạm khá nhiều. Vì cha mẹ tôi đã nuôi tôi theo cái cách giáo dục của những người cho rằng sự thiếu khuyết về nhân cách mới là người dị tật, bỏ đi.

Mới đây, một câu chuyện dường như khiến cộng đồng vô cùng bức xúc, tỏ ra không hài lòng về lối ứng xử của một nhân viên hàng không với người khuyết tật. Đó là chuyện về người khuyết tật đã bị từ chối lên máy bay vì lý do không thể tự di chuyển. Và rồi, câu chuyện ấy được lan truyền chóng mặt khi chính nhân vật chính đã  lên tiếng tố cáo hãng hàng không này.

Trong lúc cần sự giúp đỡ của người khác, chị Vân (người bị nhân viên hàng không từ chối) lại không được đồng ý cho lên máy bay. Và kết quả, chị phải chuyển sang một hãng hàng không khác để có thể di chuyển về Hà Nội và phải đợi mất 6 tiếng đồng hồ. Ngay sau sự việc này, có thông tin, hãng hàng không đã cảnh báo, kỉ luật nhân viên của mình.

Tuy vậy, hành động đó đã chạm tới nỗi đau của rất nhiều người, của những người mà trước giờ họ đã dùng niềm tin để sống, họ đã dùng chính bản thân mình để vươn lên, tự tạo nghị lực cho mình. Vậy mà cuối cùng, một chút hi vọng ấy lại vô tình bị ai đó đánh cắp, lại khiến người ta nhức nhối nghĩ về điều mà họ muốn quên đi.

Câu chuyện này hẳn là 'hồi chuông cảnh tỉnh' với nhiều người, những người có thái độ đối xử phân biệt với người khuyết tật. Bất cứ ai cũng cần được đối xử công bằng, người khuyết tật càng cần như vậy. Đừng nhìn họ bằng con mắt khác vì họ cần có bạn, cần sự bao dung của bạn, đó là điều khiến họ có thêm rất nhiều động lực trong cuộc sống này.

Nhân chuyện này, FB Kiều Diệp Nguyễn đã có một bài viết hết sức cảm động, khiến người đọc rơi nước mắt. Xin trích ra đây để bạn đọc cùng chia sẻ:

"...Nhân chuyện cô gái đi xe lăn không được cho lên máy bay

Ngày nhỏ, một tai nạn không đáng có đã khiến tôi bị ảnh hưởng khả năng vận động, khiến tôi bị yếu một bên chân và phải đi tập tễnh.

Suốt cả tuổi thơ tôi không mảy may nhận biết cái gọi là "khuyết tật", kể cả tôi bị chọc ghẹo và xúc phạm khá nhiều. Vì cha mẹ tôi đã nuôi tôi theo cái cách giáo dục của những người cho rằng sự thiếu khuyết về nhân cách mới là người dị tật, bỏ đi.

Khi tôi ý thức được sự khác biệt của mình là lúc tôi bước vào tuổi trăng rằm, bắt đầu được bạn trai để ý. Tôi tình cờ nghe được đoạn hội thoại giữa một cậu bạn cùng khối đem lòng yêu mến tôi và người khác: - Chân cái D nó bị thế mày thích làm gì. - Đối với tao, chuyện D bị cái chân chẳng là gì cả. Cậu bạn đó là một hotboy trong trường, được nhiều nữ sinh yêu mến. Tôi bắt đầu nhận ra: khi được yêu thương, chẳng có có gì là khác biệt.

Năm cuối đại học, đất trời như sụp đổ dưới chân tôi khi bà bác sỹ của một bệnh viện nhất định không xác nhận cho tôi đủ sức khỏe để đi xin việc, trong khi tôi thừa điều đó. Cũng trong lúc đó một cô bạn thân của em gái tôi đã giúp đỡ tôi được chứng nhận, - một người không làm trong ngành y. Tôi bắt đầu hiểu ra, sự cảm thông nhiều khi không đến từ những người mà tưởng như đó phải là thuộc tính của họ. Tôi cũng hiểu rằng luôn có những người tốt ở xung quanh mình.

Trên đường đời tôi đi, đôi khi đáng lẽ có thể được đón nhận một danh hiệu nào đó thì tôi bị ngăn không xuất hiện trên sâu khấu, tôi đều lui về phía sau. Tôi không nặng nề việc đó, vì nếu quả thật danh hiệu có ý nghĩa lý tưởng như nó mang danh, thì nơi đó hẳn không có chỗ cho sự phân biệt, kì thị.

Việc bạn khuyết tật hình thức hay không, bạn đi xe lăn hay không, bạn đi tập tễnh hay sải bước chéo chân như trên sàn catwalk, bạn nhìn, nghe, nói được hay không đều không có nghĩa là bạn thiếu khuyết, phải hứng chịu sự phân biệt đối xử và cần đến lòng thương hại. Vấn đề ở chỗ bạn sống như thế nào trong một xã hội con người ra sao. Những người văn minh nhìn nhận sự thiếu khuyết, bệnh tật ở nhân cách. Xã hội văn minh coi trọng thái độ nhân văn. Nếu bạn sống giữa những con người ấy, xã hội ấy, bạn là người không khuyết tật. Khuyết tật, chẳng qua chỉ là một từ ngữ để chỉ rằng sức khỏe bạn không ổn mà thôi.

 ai la nguoi khuyet tat...? - 1

Chị Diệp (hàng trên thứ 4 từ trái sang) cùng các đồng nghiệp trong một khóa đào tạo

Còn tôi, tôi vẫn sống như cái cách mà cha mẹ tôi đã chỉ dẫn. Tôi học hành chăm chỉ, làm việc tâm huyết, tôi có một công việc kiếm sống từ thực lực bản thân. Tôi coi từ khuyết tật chỉ là một vỏ bọc ngôn ngữ. Tôi vẫn lạc quan và tin tưởng vào lòng tốt, sự đúng đắn của những người biết sống nhân văn.

Ở lớp học mà tôi đang theo có một chàng trai là student assistant. Từ khi cậu phát hiện tôi bị yếu chân thì ngày nào khi bước xuống bậc cầu thang, tôi cũng thấy đôi giầy của tôi được đặt ở một chỗ thuận tiện nhất cho tôi dễ lấy và xỏ vào. Tôi coi đó là sự giúp đỡ tế nhị. Tôi thấy ấm áp. Thấy mình lạc quan vì hoàn cảnh của mình lại giúp mình dễ phát hiện ra lòng tốt và người biết cảm thông hơn; có lẽ vì thế, tôi sẽ khó bị mất niềm tin vào cuộc sống hơn."

Những ai đã từng có thái độ không tốt với người khuyết tật, hãy nhìn lại bản thân mình và cần thay đổi tư duy cách nghĩ, đó mới là điều mà con người cần mang lại cho nhau. Trái tim, lòng nhân hậu mới là điều quan trọng chứ không phải sự khiếm khuyết về hình hài kia, bởi họ đã quên, mình là người khuyết tật.

Eva tám - Nữ họa sĩ khuyết tật với động lực sống từ chuyện tình ảoNữ họa sĩ khuyết tật với động lực sống từ chuyện tình ảoKhông có đôi chân lành lặn, cuộc sống khó khăn lại đè nặng lên đôi vai, thế nhưng, chị Lê Thị Mỹ Bình vẫn cảm nhận cuộc sống tràn...
Eva tám - Chuyện cổ tích của chàng khuyết tật lấy vợ điều dưỡngChuyện cổ tích của chàng khuyết tật lấy vợ điều dưỡngMọi sinh hoạt của 2 bố con anh đều phụ thuộc vào chị, thế nhưng, chị chưa một lời ca thán mà lại càng yêu thương chồng con hơn....
Eva tám - Người khuyết tật rất cần các bạn...!Người khuyết tật rất cần các bạn...!Tôi bị khuyết tật và tôi muốn đi, nếu bạn không giúp tôi, còn ai giúp tôi được nữa?
Theo TT tổng hợp (Theo Fb Diệp Nguyễn) (Khám phá)
Tin hay – đừng bỏ lỡ
MỚI - NÓNG
Eva trên Facebook
Trang chủ EvaVề đầu trang
X
CNT2T3T4T5T6T7