Chồng giả điên suốt nửa năm để thoát khỏi người vợ ngỗ ngược

Nửa đêm, Nam chợt vác con dao chặt chạy khắp nhà và tiến đến chỗ Lê nằm, mắt hoang dại, chĩa dao vào cổ vợ, lảm nhảm những điều không ai hiểu.

22 tuổi, tốt nghiệp trung học dạy nghề, Nam rời bỏ mảnh đất quê nghèo, khăn gói ra thành phố tìm việc. Cuộc sống những ngày đầu ở thành phố quá đỗi cơ cực với một chàng trai trẻ, không người thân quen, không việc làm trong khi chút tiền mang theo phòng thân cứ hao hụt dần. Và để giảm chi phí, đêm đêm Nam còn ra ghế đá công viên ngủ để không phải thuê phòng trọ.

Thế nhưng mọi chuyện đã đổi khác kể từ khi Nam tìm được chân phụ bếp trong một nhà hàng hải sản. Thực ra, lương bổng từ công việc đó chẳng có gì đáng nói nhưng cái chính, đây là nơi mà anh đã gặp Lê, em gái chủ nhà hàng.

Vì có chút khiếu nấu nướng, lại hiền lành thật thà và đặc biệt, có khuôn mặt rất nam tính nên Nam nhanh chóng lọt vào “mắt xanh” của Lê. Sau khoảng 3 tháng làm việc chung, hai người đã có những buổi đi chơi, hò hẹn riêng và họ đã có những năm tháng yêu nhau say đắm.

 chong gia dien suot nua nam de thoat khoi nguoi vo ngo nguoc - 1

Ở với Lê được chừng 1 năm, sức chịu đựng của Nam đã đi quá giới hạn. Ảnh minh họa.

Khi dẫn Hoa về quê chơi, bạn bè và người thân ai cũng tỏ ra ái ngại, phần vì Lê lớn hơn Nam tới 4 tuổi, đã thế lại béo, xồ xề khiến hai người đi cùng nhau cứ như thể chị em. Nhưng điều quan trọng hơn khiến mọi người lo ngại là bởi Lê quá xảo ngôn, vẻ lọc lòi hiện ra từ ánh mắt đến lời nói.

Tuy nhiên, Nam luôn cho rằng anh may mắn mới gặp được người con gái như Lê. Nhiều lần tâm sự với bạn bè anh bảo Lê là “của hiếm” giữa thời đại này, gái thành phố mà không miệt thị người nhà quê, nhà giàu nhưng không cảnh vẻ, ăn chơi hoang phí như các cô gái khác.

Đặc biệt khi quyết định yêu và lấy Nam, một chàng trai quê mùa, Lê đã tự vui vẻ gánh lấy trách nhiệm lo lắng về chuyện nhà cửa, gây dựng chuyện làm ăn riêng cho hai người. Cô cũng tỏ ra rất quan tâm đến bố mẹ Nam ở quê. Cứ vài tháng cô lại mua và giục Nam gửi quà cho bố mẹ chồng tương lai, lúc bộ quần áo, khi lọ thuốc bổ.

Vậy nên ngày chuẩn bị tổ chức đám cưới, Nam đã mạnh dạn tuyên bố với người thân rằng: Đời này chắc con mang ơn cô ấy nhiều lắm.

Ấy thế nhưng, sự đời không ai ngờ được. Lấy nhau về rồi, Nam mới biết bản chất thực sự của vợ. Khi yêu cô ngọt ngào, chu đáo chăm sóc Nam bao nhiêu thì đến lúc về ở với nhau cô lại thay đổi 180 độ.

Cô không bao giờ sờ tay vào bất cứ việc gì trong nhà. Mỗi khi đi làm về, cô nằm ngả ngốn trên ghế ăn hoa quả, miệng liên tục chỉ đạo Nam nấu món này, làm việc khác. Và trong khi Nam hùng hục lau dọn nhà cửa, cô thảnh thơi đi tắm và vứt quần áo tung tóe khắp nơi vì việc đi dọn và cho vào máy giặt sau đó là nhiệm vụ của Nam.

Nhìn cảnh trướng tai, gai mắt, nhiều lần Nam cũng góp ý nhẹ nhàng nhưng lần nào cũng vậy, Lê luôn dài giọng bảo: Vợ chồng phải phân công mỗi người việc chứ, tôi lo đại sự còn chả tính, anh làm mấy việc lẹp nhẹp này mà cũng kể công, khó chịu sao.

Và cũng từ lúc cưới về, Nam mới biết Lê vốn là dân giang hồ, thời thanh niên từng tham gia nhiều vụ đánh lộn. Anh cũng rất nhiều lần hoa mày chóng mặt vì những cú thượng cẳng tay hạ cẳng chân của vợ.

Có lần vợ chồng xích mích, đang ngồi ăn cơm, Lê hắt cả bát canh vào mặt Nam. Đã vậy, Lê còn rất lấy làm oai hùng vì thành tích đánh chồng. Nhân viên các cửa hàng gội đầu ở gần nhà, chỗ Lê hay ghé đến gội cũng từng đôi lần phải há hốc miệng vì nghe cô kể chuyện đánh chồng.

Không những vậy, từ ngày về sống chung, Nam mới biết vợ rất ham mê mấy trò cá cược. Cứ mỗi cuối tuần, cô lại í ới gọi điện cho đồng đội kéo đến nhà mình ngồi đan quạt, sát phạt nhau suốt đêm.

Ở với Lê được chừng 1 năm, sức chịu đựng của Nam đã đi quá giới hạn. Vì thế, anh đã chủ động đề cập đến chuyện ly hôn. Nhưng không ngờ khi vừa mở lời ra, Nam đã bị Lê chửi thậm tệ kèm theo lời đe dọa rằng bỏ cô không phải chuyện dễ, bạn bè, anh em nhà cô toàn trong giới xã hội đen. Nếu muốn sống thì cứ khôn hồn làm chồng cô còn nếu không “chỉ một đêm là cả anh và gia đình trong quê nhà anh “có biến” hết”.

Vì thế, có lần nghĩ quẩn, Nam đã định tung hê mọi việc rồi ra khỏi nhà mặc cho mọi chuyện ra sao thì ra. Nhưng khi gọi điện về quê định chia sẻ với mẹ thì bà đã khóc lặng mà nói rằng Lê đã gọi điện trước đó, giọng đầy thách thức, hăm dọa.

Nghe mẹ nói mà Nam chợt chùn bước, không muốn vì mình mà gia đình bị liên lụy. Sau nhiều ngày trăn trở, Nam nghĩ cách duy nhất bây giờ để cô vợ lăng loàn có thể sợ anh mà buông tha đó là giả làm người điên. Từ đó, Nam quyết định giả điên.

Một lần, lợi dụng lúc bị vợ xô ngã xuống bậc cầu thang, Nam vờ nằm như bất động. Nửa tiếng sau Lê về, lay mãi, cho uống nước lạnh, Nam mới chịu mở mắt theo vợ về phòng ngủ.

Sau hôm đó, Nam giả vờ như bị thần kinh thật. Hàng ngày, Nam không đến nhà hàng làm nữa, suốt ngày ru rú trong nhà. Cứ thỉnh thoảng, đang ngồi chơi Nam lại bật cười khanh khách. Khi Lê hỏi một đằng, thì Nam cứ lảm nhảm những chuyện đâu đâu. Cả mấy ngày Nam gần như không ăn, không tắm, khi bị Lê giúi vào phòng dội nước lên người thì khi ra ngoài nhất định Nam khỏa thân, không chịu mặc quần áo, tồng ngồng đi qua đi lại cửa khiến hàng xóm mắt tròn mắt dẹt.

Mới đầu, thấy chồng có biểu hiện lạ thường, Lê giật mình sợ hãi. Vậy nên cô phải hết sức nhẹ nhàng, thậm chí nịnh chồng nhưng đáp lại vẫn là nụ cười tỉnh bơ với những câu nói ú ớ chả đâu vào đâu.

 chong gia dien suot nua nam de thoat khoi nguoi vo ngo nguoc - 2

Đến giờ, sự việc đã trôi qua, đôi lúc Nam không tránh khỏi được suy nghĩ mình hèn, làm đàn ông mà phải giả điên mới thoát nổi cô vợ lăng loàn. Ảnh minh họa.

Từ đấy, Nam cũng tỏ ra không hiểu Lê nói nữa, cô bảo Nam đi nấu cơm thì anh lại le te chạy đến tủ lấy quần áo mới ra lau cầu thang. Lê bảo lấy cho cô cốc nước, Nam tiến đến bàn bê cả khay ấm chén ném vào tường vỡ tan tành.

Nhưng lần khiến Lê sợ nhất đó là hôm nửa đêm Nam chợt vác con dao chặt chạy khắp nhà và tiến đến chỗ Lê nằm, mắt hoang dại, chĩa dao vào cổ, lảm nhảm những điều không ai hiểu. Từ đó, nghĩ Nam bị thần kinh thật, Lê không dám sai bảo hay nặng lời gì nữa. Sợ chồng trở chứng giữa đêm, Lê cũng dọn ra phòng khác ngủ và đêm nào cũng khóa chặt cửa.

Cứ vậy, được chừng nửa năm, Lê bắt đầu hết chịu nổi. Một buổi sáng, sau khi vỗ về Nam về quê và thấy không có phản ứng gì, Lê chở chồng ra bến xe bắt đúng tuyến và thả Nam lên xe rồi trả tiền đi về. Lê sau đó gọi điện cho mẹ chồng thông báo toàn bộ sự việc và nhắc ra xe đón con trai.

Thoát khỏi “tổ quỷ” trong bộ dạng tiều tụy, gầy xơ xác nhưng trên suốt chuyến xe, Nam vô cùng hả hê. Anh tin chắc sẽ có một tờ đơn ly hôn được Lê gửi về quê và anh cũng đã vạch sẵn kế hoạch nhờ gia đình trợ giúp để sớm được thoát khỏi cuộc hôn nhân địa ngục.

Đến giờ, sự việc đã trôi qua, đôi lúc Nam không tránh khỏi được suy nghĩ mình hèn, làm đàn ông mà phải giả điên mới thoát nổi cô vợ lăng loàn. Nhưng rồi anh lại hài lòng với ý nghĩ, vì sự an toàn của gia đình anh, chẳng có điều gì anh ngại.

Eva tám - Sắc đẹp có thì, tình vợ chồng mình còn mãi em ơi!Sắc đẹp có thì, tình vợ chồng mình còn mãi em ơi!Dù cho hôm nay em có xấu đi, béo hơn, thì em vẫn sẽ mãi là vợ anh, người phụ nữ anh yêu thương nhất cuộc đời này.
Eva tám - Xin lỗi em, anh có vợ rồi!Xin lỗi em, anh có vợ rồi!Anh chưa từng nói với em rằng mình đã có vợ. Bởi anh sợ mất em.
Eva tám - Vợ ơi, anh đã chán ăn cơm ngoàiVợ ơi, anh đã chán ăn cơm ngoàiAnh không cần một cô vợ đẹp, anh chỉ cần một người phụ nữ đảm đang, biết lo cho chồng những bữa cơm ngon.
Theo Thế Vũ (Người đưa tin)
Tin hay – đừng bỏ lỡ
MỚI - NÓNG
Eva trên Facebook
Trang chủ EvaVề đầu trang
X
CNT2T3T4T5T6T7