Ừ, tôi yêu ả! (Phần 4)

Tôi vồ lấy điện thoại, bấm số gọi cho nàng. Dứt khoát là không! Nàng không thể đi như thế được.

Tôi nghĩ về việc có nên đuổi ả gái trên giường mình đi, nhường lại bầu không khí có vẻ “trong lành” chào đón nàng hay cứ để thế cho thêm phần kịch tích. Bỗng chốc tôi lại thích như thế. Tôi muốn thử xem khuôn mặt nàng sẽ biến đổi như thế nào khi nàng bước vào căn phòng này và bắt gặp một cô gái khác đang ở cùng tôi. Cũng không hiểu vì sao tôi lại muốn biết biểu hiện, cảm xúc của nàng lúc đó. Tôi thấy thích! Vậy thôi.

Tôi cười khoái trá nghĩ tới cảnh tượng đó. Hẳn là nàng sẽ nghệt mặt ra, hoặc đôi mắt sẽ ánh lên những tia lửa đầy tức tối. Cứ nghĩ tới cảnh ấy tôi lại thấy vui trong lòng. Tôi ngồi dậy, khoác chiếc áo choàng còn để mặc cho ả gái đó nằm trên giường của mình hậm hụi. Trong lúc chờ nàng, tôi châm một điếu thiếu và bắt đầu nghĩ ngợi vẩn vơ.

Tiếng chuông cửa vang lên. Tôi vẫn giữ phong cách thủng thẳng như mọi khi. Chẳng có gì phải vội khi mà nàng đã là người chủ động tìm đến tôi. Nhìn lại trên giường của mình, ả gái kia đang thiếp dần đi. Tôi lẳng lặng ra mở cửa. Nàng đấy! Nàng đang xuất hiện trước mắt tôi, không khác dáng vẻ mọi khi mà nàng thường “chiêu đãi” mọi người tại văn phòng làm việc là mấy. Nhưng lần này nàng buông xõa mái tóc thay vì buộc túm lên đầy đơn điệu. Một vài lọn tóc buông rủ trên gương mặt nàng làm cho nàng mềm mại và đẹp hơn thì phải. Nhưng có một chút gì đó tiều tụy.

 u, toi yeu a! (phan 4) - 1

Tôi muốn thử xem khuôn mặt nàng sẽ biến đổi như thế nào khi nàng bước vào căn phòng này và bắt gặp một cô gái khác đang ở cùng tôi. (Ảnh minh họa)

Nàng bước vào phòng, có khựng lại đôi chút khi nhìn lên chiếc giường của tôi nhưng thần thái trên gương mặt nàng chẳng có gì thay đổi. Nó làm tôi bị hụt hẫng. Có cảm giác của sự tức tối nữa. Nàng quá bản lĩnh hay là đã quen với cảnh này. Tôi nói một câu chữa ngượng:

- “Cô ấy là bạn anh! Kiểu bạn mà… Em biết rồi đấy… Tại em đến gấp quá nên anh cũng không kịp nói gì”.

Nàng im lặng, đưa mắt nhìn khắp căn phòng của tôi và dừng lại ở bức tranh về người thiếu nữ khỏa thân. Nàng khẽ mỉm cười: “Em hiểu”.

Nàng bước tới chiếc ghế toan ngồi xuống thì ả gái ấy bất chợt tỉnh giấc. Hai người đàn bà nhìn nhau, một bên đầy vẻ ngạc nhiên và giận dữ vì sự xuất hiện của kẻ kia, còn một bên là ánh mắt vô hồn, ngây thơ như thể sẵn sàng chào đón thêm một thành viên mới cho cuộc vui.

Ả ta chẳng ngại ngần, hằm hổ xông tới trước mặt nàng:

- “Cô là ai?”.

Nàng bình thản đáp trả:

- “Cô có phải chủ nhà không?”

Ả kia cũng vênh mặt lên đầy ghê gớm:

- “Tất nhiên là không nhưng tôi…”

- “Vậy thì đừng hỏi gì cả. Chúng ta giống nhau cả thôi. Phải không anh?”

Nàng đá đuôi nheo mắt về phía tôi, có ý muốn dồn sự phân giải về kẻ được gọi là chủ nhà. Tôi gật đầu và ả ta tức tối. Ả hằm hằm cầm túi đồ đạc bước ra khỏi nhà không quên đóng sầm cánh cửa.

 u, toi yeu a! (phan 4) - 2

Tôi có cảm giác mình như là một kẻ đang nhận ban phát ái tình từ nàng. Nàng đến với tôi khi nàng thích và ra đi khi nàng đã chán chê. (Ảnh minh họa)

Chỉ còn mình tôi và nàng ở trong nhà. Lần này thật khó đối diện. Hôm ấy tôi có hơi men trong người và khung cảnh hoàn toàn khác khiến tôi có thể ôm nàng ngay tắp lự mà không ngượng ngùng. Nhưng lần này, tôi quá tỉnh, còn nàng thì đang ngồi ở một chiếc ghế cách xa giường ngủ. Làm thế nào nhỉ? Làm thế nào để tôi bước tới, ôm nàng vào lòng cho thỏa những ngày qua mong đợi. Chưa bao giờ tôi thấy mình lại ngượng ngịu như vậy. Có cảm giác như tôi không còn là chính mình khi đứng trước mặt nàng. Tôi mất mọi bản năng mà trước nay tôi vốn dĩ tự hào về nó.

Nàng tiến tới bên tôi, ôm tôi vào lòng. Lúc này, tôi có cảm giác nó giống như một thứ gì na ná tình yêu chứ không phải thứ tình nhục dục. Cái ôm của nàng sao mà ấm áp. Hơi ấm từ người nàng tỏa ra một thứ gì đó thật nhẹ nhàng, thánh thiện. Tất nhiên, chúng tôi vẫn kết thúc cuộc ôm ấp đó trên giường. Nhưng lần này bên nàng, tôi cứ có cảm giác gì đó rất khó định nghĩa. Tôi cứ thấy trào lên trong lòng một sự hậm hực. Tôi có cảm giác mình như là một kẻ đang nhận ban phát ái tình từ nàng. Nàng đến với tôi khi nàng thích và ra đi khi nàng đã chán chê. Khi tôi cần nàng nhất, nàng vẫn không thèm đoái hoài đến tôi. Điều mà trước đây tôi thường làm với những cô gái khác.

- “Anh có rượu không?”

Nàng phá tan bầu không khí im lặng sau những phút giây cuồng nhiệt giữa hai chúng tôi bằng một câu hỏi không thể táo bạo hơn.

- “Tất nhiên là có, em muốn loại nào?”.

- “Gì cũng được”

Chao ôi, tôi thấy nàng sao mà mới mẻ. Chúng tôi nâng cốc. Tôi nhâm nhi nhấp một ngụm nhỏ, nhìn lại thấy nàng ngửa cổ lên trời tu ực một cái: cạn ly! Nàng uống như có vẻ đang nuốt một nỗi niềm u uất vào lòng. Gương mặt nàng ửng đỏ, không rõ vì nàng ngượng hay vì rượu nhưng nhìn nàng lúc này thật hấp dẫn. Tôi ôm ghì lấy nàng.  Tôi thiếp đi vào giấc ngủ. Trong mơ, tôi thấy mình đang hôn nàng, ngọt lịm.

 u, toi yeu a! (phan 4) - 3

Không! Dứt khoát là không! Nàng không thể đi như thế được. (Ảnh minh họa)

Tôi thấy đầu nặng trịch khi tỉnh dậy, quờ quạng tìm nàng và tôi giật bắn người khi thấy chiếc giường trống không, còn mình tôi trơ trọi. Tôi rảo mắt khắp nhà tìm nàng nhưng không thấy bóng dáng. Trên bàn, một mấu giấy nhỏ được đặt ngay ngắn:

- "Em lấy đúng bằng số tiền lần trước trong ví anh. Chúc anh ngủ ngon!"

Tôi vồ lấy điện thoại, bấm số gọi cho nàng. Không! Dứt khoát là không! Nàng không thể đi như thế được. Tôi đã quên không hỏi nàng về địa chỉ nơi nàng sống. Nhưng đầu bên kia chỉ vang lên một âm thanh vô vọng: Nàng tắt máy!

Ừ, tôi yêu ả (Phần 1)

Ừ, tôi yêu ả! (Phần 2)

Ừ, tôi yêu ả! (Phần 3)

Ừ, tôi yêu ả! (Phần 5)

Ừ, tôi yêu ả! (Phần cuối)

Tình yêu - Giới tính - Chia tay: Anh đồng ý!Chia tay: Anh đồng ý!Ngày hôm nay em nói chia tay, thay vì dỗ dành em như mọi lần: Anh đồng ý!
Tình yêu - Giới tính - Im đi, đồ tồi!Im đi, đồ tồi!Hưng sẽ mãi mãi là bạn trai lí tưởng trong mắt mọi người. Còn với Hoài, đó là một kí ức đầy đau thương nhưng cô không vì thế mà...
Theo Băng Băng (Khampha.vn)
Tin hay – đừng bỏ lỡ
Tin tức thị trường
MỚI - NÓNG
Eva trên Facebook
Trang chủ EvaVề đầu trang
X
CNT2T3T4T5T6T7