Truyện ngắn: Xin hãy để em đi! (Phần 1)

Ngày 16/08/2017 00:06 AM (GMT+7)

Phương Linh ngẩng đầu nhìn Kiên đứng ở trên ban công cũng đang nhìn xuống mình. Rốt cuộc thì anh đang suy nghĩ điều gì? Anh luôn lạnh lùng và không coi cô là gì cả. Lời cầu hôn anh đưa ra một năm trước chỉ là lời đề nghị, cuộc hôn nhân này chính xác là một bản hợp đồng giữa anh và cô.

Phương Linh và Kiên đến với nhau vì một cuộc hôn nhân sắp đặt, không có tình yêu. Hai người dự định sẽ chung sống một năm rồi ly hôn vì Kiên đã có một người để yêu là cô thư ký Nhật Lệ, còn Linh thì cho rằng cuộc hôn nhân này không có kết quả.

Thế nhưng càng chung sống, Linh lại càng nhận ra cô có tình cảm với Kiên. Lúc này mối quan hệ giữa 3 người trở nên phức tạp khi Nhật Lệ chứng kiến Linh và Kiên hôn nhau đắm đuối...

Chuyện gì sẽ xảy ra trong mối quan hệ ba người này? Nhật Lệ và Kiên sẽ đến với nhau? Hay Kiên sẽ chia tay mối tình với cô thư ký để ở bên Linh?

Đón đọc truyện ngắn: Ba người một mối tình lúc 00h06 các ngày 16,17,18,19 tháng 8. Dưới đây là phần 1 của truyện ngắn.

Đã là một giờ sáng, Phương Linh lắng nghe tiếng đồng hồ tíc tắc tíc tắc trên tường, màn đêm thật hiu quạnh. Cô trằn trọc, trở mình qua lại. Trong người như có cảm giác khó chịu khiến cho cô chẳng thể nào ngủ được.

Phương Linh ngồi dậy, cô xỏ dép bước về phía chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ. Trên mặt bàn là một tờ giấy phẳng phiu đã bị ai đó viết vào.

“ĐƠN LY HÔN”

Phương Linh đứng lặng người một lúc rất lâu, rồi cô quyết định cầm theo tờ đơn và bước ra khỏi phòng.

Phương Linh đến trước một cánh cửa màu nâu trầm giống như màu sàn. Ánh mắt cô nhìn chăm chú vào cánh cửa ấy, như muốn nhìn xuyên qua cả lớp gỗ dày để biết được khung cảnh bên trong. Hay nói chính xác hơn là con người ở bên trong.

Cô cứ đưa tay lên rồi lại rụt tay về như phân vân không biết có nên gõ cửa hay không. Cuối cùng, cô vẫn chọn cách lên tiếng.

Kiên, anh còn thức không?

Dường như ngay lập tức, cánh cửa được mở ra. Đứng trước mặt cô là người đàn ông mà cô đã chung sống hơn một năm trời. Anh vẫn chẳng thay đổi gì, vẫn đẹp mã và cao ngạo đến vậy.

Anh đặt tay lên thành cửa, đôi môi mím chặt nhìn cô. Hình như anh đang chờ đợi một điều gì đó từ phía cô.

- Sao thế?

Phương Linh rụt rè: “Em có chuyện muốn nói với anh.”

- Để mai không được à?

truyen ngan: xin hay de em di! (phan 1) - 1

Cô cứ đưa tay lên rồi lại rụt tay về như phân vân không biết có nên gõ cửa hay không. Cuối cùng, cô vẫn chọn cách lên tiếng.

Phương Linh cũng nghĩ nên để đến mai, nhưng nhìn thấy anh rồi cô lại nghĩ mình không thể nào tiếp tục đợi được nữa. Cô liền đưa tờ đơn ra trước Kiên, nhìn anh quyết liệt:

Anh có thể kí... giúp em không? ” Tuy câu này nghe có hơi ngược đời, nhưng đúng là cô đang cầu xin hãy ký đơn ly hôn giúp cô.

Kiên nhìn xuống tờ đơn ly hôn, tròng mắt anh nóng ran lên. Vậy là cô ấy cũng đã quyết định, anh cũng biết điều này sẽ xảy ra nhưng không ngờ nó lại tới nhanh như vậy.

Chúng ta... cũng đã hơn một năm nay... 

- Em xin anh, Kiên, hãy cho em đi. Dù sao cuộc hôn nhân này cũng không có tình yêu!

- Có gì vào phòng rồi hãy nói.

Anh không đợi cô đồng ý đã quay người đi vào bên trong. Anh luôn là người không bao giờ để cho người khác có quyền quyết định.

Phương Linh thở dài, đành vậy, đêm nay còn rất dài. Cho nên cô quyết định theo anh vào bên trong.

Đây là căn phòng của anh, cũng là phòng làm việc. Từ ngày cưới nhau về, hai người chưa từng ngủ chung. Anh để cho cô một căn phòng rất đẹp và lớn, nội thất toàn là những đồ đắt tiền. Còn anh thì ở một căn phòng sang trọng không kém, chỉ là đồ đạc tối giản hơn, ít hơn cô.

Phương Linh ngồi xuống một chiếc ghế đối diện anh, cô không dám nhìn anh mà chỉ giả vờ nhìn qua vai anh.

Kiên đọc tờ đơn của cô một lần nữa, anh đang cân nhắc điều gì? Chuyện chia tài sản? Không, cô không cần tài sản của anh. Dù cho nó lớn đến nỗi cô có làm cả đời cũng chẳng kiếm đủ một góc. Cô cũng không cần anh cho cô cái gì cả, cô chỉ muốn đi khỏi nơi đây thôi.

Kiên ngẩng lên nhìn Phương Linh, trái tim cô đập trượt đi một nhịp vì cái nhìn ấy.

- Em sẽ đi ngay bây giờ, phải không?

- Nếu anh kí nó.

Kiên lặng đi hai giây, cuối cùng anh gật đầu: "Được, anh sẽ ký nó.

truyen ngan: xin hay de em di! (phan 1) - 2

Kiên lặng đi hai giây, cuối cùng anh gật đầu: "Được, anh sẽ ký nó.”

Không để cô phải chờ đợi lâu, Kiên đã lấy ngay một cây bút gần đó và ký cho cô. Vậy là ước nguyện của cô đã được hoàn thành, nhưng tại sao trong lòng cô lại không vui vì điều đó? Cô biết mình đang làm đúng, biết mình đang cố gắng để bản thân có thể thoát khỏi mớ bòng bong mà mình đang mang này, nhưng sao có gì đó như muốn ngăn cản cô lại?

- Về chuyện tài sản ..

- Em không cần gì cả.

- Thế còn chuyện bố mẹ chúng ta?

- Có lẽ sẽ phải giấu một thời gian.

Kiên không ngạc nhiên khi Phương Linh nói thế. Anh gật đầu, chẳng muốn đôi co: “Được, tuỳ ý em.

Đồ đạc của em chắc là đã sắp xếp đủ cả rồi.” Kiên nói tiếp.

Phương Linh cúi đầu: “Vâng.

Kiên nhếch môi cười: “Nhanh thật!

Phương Linh không nói gì, cô cầm tờ đơn ly hôn rồi vội vàng ra khỏi phòng.

Đến giữa hành lang rộng lớn, lần đầu tiên cô biết nơi này vốn không dành cho mình, vậy mà trước giờ cô lại cố chấp gạt bỏ đi điều ấy.

Linh.” Giọng của anh vang lên khắp căn nhà.

Phương Linh quay lại nhìn anh. Giữa cô và anh sẽ không còn là khoảng cách từ phòng người này sang phòng người kia nữa, mà có thể sẽ là một khoảng cách vô biên.

Kiên nói: “Đừng về một mình, Tuấn sẽ đưa em về.

truyen ngan: xin hay de em di! (phan 1) - 3

Phương Linh ngẩng đầu nhìn Kiên đứng ở trên ban công cũng đang nhìn xuống mình. Rốt cuộc thì anh đang suy nghĩ điều gì? Anh luôn lạnh lùng và không coi cô là gì cả.

Tuấn là tài xế riêng của Kiên, đã làm cho Kiên được năm năm nay. Anh ta là một tài xế rất tốt, không quá nhiều chuyện dù biết nhiều chuyện.

Phương Linh gật đầu, cô không muốn từ chối vấn đề nhỏ này, dù sao đó cũng là một ý tốt của anh.

Vâng, cảm ơn anh.”

Tuấn đã đợi sẵn ở dưới nhà, anh ta giúp cô cất đồ đạc vào trong xe. Phương Linh thần người ra nhìn Tuấn nhanh nhẹn chuyển đồ. Cô không có quá nhiều đồ đạc ở ngôi nhà này, bởi tất cả đều là của Kiên. Rời khỏi đây cô chỉ có hai vali quần áo. Những bộ quần áo đắt tiền mà Kiên mua tặng, cô để lại. Không phải cô kiêu căng gì cả, nhưng cô nghĩ đây là một phép lịch sự.

Phương Linh ngẩng đầu nhìn Kiên đứng ở trên ban công cũng đang nhìn xuống mình. Rốt cuộc thì anh đang suy nghĩ điều gì? Anh luôn lạnh lùng và không coi cô là gì cả. Lời cầu hôn anh đưa ra một năm trước chỉ là lời đề nghị, cuộc hôn nhân này chính xác là một bản hợp đồng giữa anh và cô. Không có tình yêu, không có giai đoạn tìm hiểu. Hai người gặp nhau trong một giờ, và hơn một giờ sau thì xuất hiện tại Uỷ ban Nhân dân phường để làm thủ tục kết hôn.

Kiên quan sát chiếc xe ô tô dần đi khuất vào màn đêm thăm thẳm. Anh và cô xa nhau cũng nhanh như lúc họ đến với nhau vậy. Không cần phải bắt đầu, không cần quá nhiều công đoạn rườm rà như là cãi vã, mâu thuẫn... Cứ thản nhiên đến mức nghĩ mọi chuyện xảy ra như một lẽ thường tình.

Kiên quay người đi vào bên trong, anh có cảm giác ngôi nhà này như càng rộng lớn ra thêm. Một năm chung sống với nhau như những người xa lạ, rốt cuộc thì họ đang làm chi cuộc đời mình thế này?

Đột nhiên lúc ấy Kiên nhận được một cuộc điện thoại. Đầu dây bên kia nói bằng một giọng ngọt ngào: “Em có thể đến chỗ anh được không?

Chuyện gì đã xảy ra giữa Kiên và Linh dẫn đến hai người phải ly hôn? Rốt cuộc họ có tình cảm với nhau thật sự hay chỉ là một cuộc hôn nhân sắp đặt? Người con gái gọi điện cho Kiên khi Linh rời đi là ai? Liệu cô ta có phải là người thứ ba?

Mời các bạn đón đọc Phần 2 của truyện ngắn: Xin hãy để em đi! lúc 00h06  ngày 17/8 trên chuyên mục Eva Yêu.

Theo Lan Vy (Khám Phá)
Tin bài cùng sự kiện Truyện ngắn hay về tình yêu