Vợ của chồng tôi (Phần 3)

Ngày 16/02/2019 19:00 PM (GMT+7)

Tác dụng của thuốc mê nhanh chóng khiến Hương Ly chìm vào giấc ngủ. Cô cố gắng giữ cho mình tỉnh táo lâu nhất có thể, vì cô biết rằng, đến khi mình mở mắt ra một lần nữa, mình sẽ phải bắt đầu nói dối.

Hương Ly vừa bị chú nuôi của mình bán cho một tay triệu phú già để làm vợ. Không chấp nhận sự sắp đặt này, ngay đêm tân hôn, cô đã trốn khỏi nhà hắn và bỏ chạy. Một người phụ nữ đã cứu cô và đưa cho cô một giải pháp trốn chạy tuyệt vời, nhưng cũng đồng nghĩa với việc cô phải hoàn toàn trút bỏ thân phận cũ của mình để làm một người mới, một kẻ giả mạo – Đóng giả làm vợ của con trai bà ta.

Ly chấp nhận và cho rằng cuộc sống của mình sẽ bước sang một trang mới, thoát khỏi những tháng ngày khổ sở. Nhưng cô không hề hay biết, đó chỉ là sự khởi đầu cho muôn vàn rắc rối. Chuyện gì sẽ xảy đến với cô?

Đón đọc truyện dài kỳ Vợ của chồng tôi vào 19h00 ngày 14/02 tại mục Eva yêu.

Hương Ly đứng trước một căn hộ sang trọng. Cô đưa tay lên bấm chuông và chờ đợi. Trong khoảnh khắc đứng trước cửa, cô đã định bỏ chạy không biết bao nhiêu lần, nhưng rồi vẫn phải cố gắng tự thuyết phục mình mạnh mẽ hơn. Đây là quyết định của cô chứ không phải của ai khác. Cô có cơ hội, vậy thì phải nắm bắt lấy nó.

Bà Hòa mở cửa ra, nở một nụ cười tươi rói nhưng không khiến cho cô cảm thấy khá hơn chút nào. Cảm giác nặng nề đè trên đầu cứ như là khổ hình.

- Vào đi. Tôi tin là cô suy nghĩ kỹ rồi thì mới đưa ra quyết định như vậy.

Hương Ly đi theo bà Hòa vào trong nhà. Cô nhìn ngó xung quanh căn hộ của bà Hòa, tự nhủ rằng đúng là người có tiền thì muốn gì cũng được. Ngay cả cách sống và việc mà những kẻ có tiền làm cũng quái gở. Ví dụ như việc thuê một người về đóng giả cháu dâu mình vậy.

- Thật ra, tôi còn có điều muốn hỏi.

Hương Ly đứng lại trước phòng khách. Cô vẫn muốn biết được ý nghĩa của việc mình sắp làm, hoặc ít nhất là nó không gây hại cho ai cả. Đóng giả một người khác ư? Sống thay cho người khác cuộc đời của họ ư? Vậy thì người đó sẽ đi đâu chứ?

Bà Hòa tỏ vẻ không hứng thú với câu hỏi của cô, nhưng vẫn từ tốn trả lời. Bà cứ nghĩ rằng khi bị đẩy vào đường cùng, ai rồi cũng sẽ quẫn trí mà bất chấp mọi điều kiện để thoát khỏi hoàn cảnh hiểm nghèo. Thế nhưng Hương Ly dường như không như vậy.

- Cô không những yếu đuối, mà còn rất tò mò. Điều này có thể khiến cô phải chịu nhiều hậu quả đáng sợ lắm đấy.

Bà Hòa nghiêm giọng với cô. Hương Ly nghe vậy thì cũng rụt lại, nhưng cô vẫn muốn biết kết quả cuối cùng dành cho mình. Dù sao chuyện cô làm cũng chẳng tốt đẹp gì, chỉ là trong hai lựa chọn khó nhằn, cô buộc phải chọn cho mình việc dễ làm hơn.

Nhưng tôi không thể cứ thế mà nhận lời được. Nhỡ đâu đó là việc xấu thì sao?

- Thế sao cô còn gọi cho tôi? – Bà Hòa cắt lời cô.

Hương Ly giật mình. Đúng vậy, là cô gọi điện cho bà. Và cũng chính cô đã nói rằng sẽ nhận lời.

Thấy Hương Ly vẫn chần chừ, bà Hòa cũng chẳng muốn đôi co lâu với cô. Bà giơ ta cái gói nilon đựng vài sợi tóc mà lão Tam đã đưa cho mình.

- Chỉ cần tôi búng tay một cái, lão Tam sẽ tin rằng cô đã chết rồi. Chỉ cần nhận lời tôi, Hương Ly sẽ vĩnh viễn biến mất, không ai có thể tìm cô nữa, cũng không ai có thể bắt ép cô phải làm điều cô không muốn nữa.

Hương Ly như thể bị lời nói của bà Hòa thu hút. Hai chữ “Tự Do” văng vẳng trong đầu cô. Chỉ cần gật đầu một cái thôi, cô sẽ có mọi thứ.

- Cô yên tâm đi, việc này sẽ không gây hại đến ai cả.

Bà Hòa thảy cái gói nilon lên bàn. Hương Ly vội giật lấy, nhét vào túi mình.

vo cua chong toi (phan 3) - 1

Đóng giả một người khác ư? Sống thay cho người khác cuộc đời của họ ư? Vậy thì người đó sẽ đi đâu chứ?

- Được! Thế thì tôi phải làm những gì.

Bà Hòa mỉm cười, trong lòng thở phào nhẹ nhõm. Bà đưa cho cô một tờ giấy ghi địa chỉ, một vài tấm hình. Trên ảnh chính là Nhung, người đã bị tai nạn đúng hôm diễn ra đám cưới của Hương Ly và lão Tam.

Thay đổi ngoại hình, triệt để trở thành một người khác. Cô gái này đã bị tai nạn và qua đời. Chỉ cần cô đóng giả cô ấy một thời gian, vậy là được.

- Triệt để trở thành người khác, ý của bà là…

Bà Hòa gật đầu. Hóa ra cô cũng không quá ngốc.

- Đúng vậy. Tạm thời cô cứ ở đây đi, mai tôi sẽ đưa cô đến bệnh viện làm thủ tục.

Bà Hòa nói xong thì đứng dậy, bỏ đi. Hương Ly ngồi phịch xuống ghế, thẫn thờ, gai ốc ở sống lưng nổi lên từng cơn.

***

Đã qua một ngày, Lão Tam vẫn ngồi nguyên trên ghế sô pha, tay day trán. Người của lão vẫn chưa tìm thấy Hương Ly. Đứa con gái chết tiệt!

Cửa nhà lão bật mở, Lão Tam vội vàng nhổm dậy. Cuối cùng người lão mong chờ cũng đã đến.

Bà Hòa để lên bàn một tập giấy. Lão Tam càng xem thì càng nhức mắt. Trên đó là chứng nhận: Hương Ly đã chết trong vụ tai nạn. ADN lấy từ sợi tóc mà lão đưa cho bà Hòa trùng khớp với ADN của nạn nhân.

Lão Tam tức điên, ném bộp tờ kết quả xuống đất.

- Đi tìm thằng Hùng về đây! Ngay lập tức!

Lão thở hổn hển. Cái thân già của lão còn chẳng chịu nổi cơn thịnh nộ của chính mình. Bà Hòa lén liếc nhìn Lão Tam, thầm khinh bỉ lão một trận.

- Giúp thì tôi cũng giúp rồi. Ông đừng quên giao ước của chúng ta đấy nhé.

Bà Hòa vừa rời đi, vài tên đàn em của lão đã chạy về báo tin xấu. Ông Hùng đã biến mất. Lão Tam tức đến mức mặt vừa trắng lại vừa đỏ, vơ đại vài thứ ném lấy ném để cho hả cơn giận.

***

Đúng hẹn, bà Hòa đưa Hương Ly đến bệnh viện lần trước.

Càng đến gần lúc phẫu thuật, cô càng sợ hãi hơn. Toàn thân cô trở nên lạnh ngắt và  mồ hôi tay đổ xuống liên tục. Mãi cho đến khi nằm lên bàn phẫu thuật, cô vẫn hoang mang về quyết định của mình.

Chỉ một lát nữa thôi, cô sẽ biến thành một người khác. Chỉ một lát nữa thôi, cô sẽ không còn là Hương Ly nữa. Cô nheo mắt lại khi ánh đèn phẫu thuật chói lên và chiếu thẳng vào mắt mình.

Hương Ly siết chặt bàn tay. Dối trá cũng được. Chỉ cần thoát khỏi cuộc sống khốn nạn này thôi.

Tác dụng của thuốc mê nhanh chóng khiến Hương Ly chìm vào giấc ngủ. Cô cố gắng giữ cho mình tỉnh táo lâu nhất có thể, vì cô biết rằng, đến khi mình mở mắt ra một lần nữa, mình sẽ phải bắt đầu nói dối.

***

Tuấn vừa kết thúc công việc của mình. Anh ngồi thừ ra trên ghế dựa, nhìn chăm chăm vào điện thoại, đợi chờ một chút tin tức của Nhung. Từ lúc cô bỏ đi đến giờ, anh nhắn tin và gọi điện cho cô rất nhiều lần. Tất cả đều không có hồi âm.

Thật ra, mối quan hệ giữa anh và Nhung, chính anh cũng không biết phải diễn tả nó thế nào. Nhung là vợ anh, anh quan tâm, lo lắng cho cô. Nhưng nếu có ai đó hỏi anh rằng anh có yêu cô không, thì anh không trả lời được.

Nhung là người được hứa hôn với anh, từ lúc bố mẹ anh còn sống. Còn anh thì không mong chờ một tình yêu thật sự, vì anh vốn không có cảm giác yêu đương với bất kỳ cô gái nào. Trái tim của anh từ lâu đã để lại ở một chốn khác. Kết hôn với Nhung vừa là thành toàn cho mong ước của bố mẹ anh, vừa có thể khiến Nhung vui vẻ, cũng không khiến anh cảm thấy phiền phức gì.

Đột nhiên điện thoại anh sáng lên. Màn hình hiện lên tin nhắn mà Nhung gửi đến. Tuấn vội chụp lấy điện thoại, mở ra xem.

“Em xin lỗi. Em có việc gấp phải sang Mỹ mà không báo trước được với anh. Bên này có một cuộc thi nấu ăn, họ mời em làm giám khảo. Khoảng một tháng nữa em sẽ về”.

Đọc được tin nhắn của cô, Tuấn thở phào. Dù sao cũng là một người sống sờ sờ, đột nhiên lại không biết tung tích ở đâu, chằng ai tránh khỏi lo lắng. Cô an toàn là được rồi. Tuấn cũng nhắn lại một cái tin ngắn gọn cho cô.

“Được rồi, em nhớ giữ gìn sức khỏe. Một tháng nữa gặp lại”.

Tuấn buông điện thoại xuống bàn, ngả đầu ra ghế dựa và nhắm mắt lại, nghỉ ngơi.

vo cua chong toi (phan 3) - 2

Thật ra, mối quan hệ giữa anh và Nhung, chính anh cũng không biết phải diễn tả nó thế nào.

*** 

Bà Hòa ngồi ở ngoài cửa phòng phẫu thuật, hí hoáy nhắn tin. Khi nhận được câu trả lời của Tuấn, bà cũng thở phào nhẹ nhõm không kém.

Bà cất điện thoại của Nhung vào trong túi.

Đúng lúc này, đèn phòng phẫu thuật tắt phụt. Hương Ly được đẩy ra, gương mặt cô quần đầy băng trắng, ngay cả đôi mắt cũng không hở ra.

Bà Hòa đi theo xe đẩy đến phòng hồi sức.

Chờ cô suốt hai ngày, cuối cùng Hương Ly cũng tỉnh lại. Mặt cô vẫn quấn băng kín mít và cơn đau hậu phẫu ập đến. Toàn bộ cơ trên mặt cô căng ra và cảm giác đau đớn như bị châm râm ran khắp nơi. Ngay cả mở miệng ra nói chuyện cô cũng không thể.

Bà Hòa nắm lấy tay cô, thì thào vào tai cô.

- Cố lên. Muốn thay đổi thì phải chịu được đau đớn.

Hương Ly đau đến mức gồng cứng cả người. Nhưng bà Hòa nói đúng. Chỉ cần chịu đựng được cơn đau này, cô sẽ được tự do.

Bà Hòa đưa cho Hương Ly một tập hồ sơ.

- Đọc cái này đi. Cô sẽ cần nó để có thể trở thành một cháu dâu hoàn hảo đấy.

Hương Ly run rẩy cầm lấy tập hồ sơ, bên trong là tất cả thông tin của Nhung, người mà cô sắp sửa chiếm lấy cuộc sống.

Nhung là con gái của giám đốc một nhà hàng, tính tình hơi nóng nảy và bộc phát. Cô ta được du học ở nước ngoài, chuyên ngành ẩm thực, vì vậy nấu ăn rất ngon.

Hương Ly thở dài. Vậy là cô sẽ phải đóng giả một cô công chúa, biết nấu ăn, phải tỏ ra nóng nảy và có uy quyền. Toàn là những thứ mà cô không có. Thâm chí, cô còn phải học làm vợ của một người đàn ông lạ hoắc.

Hương Ly nhanh tay lật tiếp vài trang, cô muốn biết chồng của mình là ai. Ngay khi nhìn thấy tấm ảnh của người chồng tương lai, cô giật mình và hoảng hốt. Người đó không ai khác mà lại chính là Tuấn, người đàn ông mà cô đã gặp trong đám cưới, cũng chính là người khuyên cô phải sống cho mình.

Ông trời thật biết đùa người.

Cuối cùng thì Hương Ly cũng có quyết định của mình, nhưng cô lại chẳng ngờ được rằng mình sẽ phải đóng giả vợ của Tuấn. Cô sẽ tiếp nhận chuyện này như thế nào đây? Nhung thật sự sẽ ra sao? Ông Hùng cũng đã biến mất, liệu điều này có liên quan đến ai?

Đón đọc truyện dài kỳ: Vợ của chồng tôi vào 19h00 ngày 17/02 tại mục Eva yêu.

Vợ của chồng tôi (Phần 2)
Hương Ly trốn trong tủ quần áo, cảm thấy khó thở vô cùng. Ngồi cuộn người lại khiến cô nhức mỏi lưng và vặn vẹo người để thay đổi tư thế, vô tình...

Theo Ngọc Bích (thoidaiplus.giadinh.net.vn)
Tin bài cùng chủ đề Truyện ngôn tình