Từng bị nhà chồng ruồng bỏ vì "không biết đẻ", tôi nào ngờ cuộc đời sang trang mới

Vì là "hai con vịt giời" nên ông bà cũng không thiết tha, vợ chồng lại ở riêng nên tôi vô cùng vất vả. Khi tôi cần sự cảm thông chia sẻ nhất của chồng thì cũng là lúc tôi phát hiện ra anh có người đàn bà khác.

Tôi năm nay 31 tuổi, hiện là nhân viên văn phòng tại Hà Nội. Là một đứa biết phấn đấu trong công việc cũng như cuộc sống, tôi những tưởng ông trời sẽ không phụ lòng người, thế nhưng ...

Tôi trở thành mẹ đơn thân của hai bé gái khi vừa tròn 28 tuổi. Hai nàng công chúa của tôi, bé đầu đã lên 5, bé thứ hai mới 3 tuổi. Đó là kết quả của mối tình đầu kéo dài từ thời phổ thông cho tới suốt những năm tháng đại học.

Ngày ấy còn trẻ nên những suy nghĩ của cả hai đứa đều đơn giản lắm. Chúng tôi bằng tuổi nhau và quyết định kết hôn ngay khi vừa ra trường. Trong khi bè bạn có đứa học tiếp lên cao học, đứa đi du học tận bên trời Âu thì tôi lại quyết định lấy chồng. Bạn bè đều bảo tôi vội quá, nhưng lúc đấy ai mà cản được trái tim của một người đang yêu.

Hai gia đình đều gần nhau, điều kiện lại cũng ngang hàng nên chuyện tình cảm của chúng tôi hầu như không vướng phải sự phản đối nào. Duy chỉ có mẹ tôi là lăn tăn một điều sợ tôi phải về làm dâu. Mẹ bảo qua tiếp xúc mẹ thấy bố mẹ chồng tôi là người tốt song khá gia trưởng. Vả lại chồng tôi lại là trưởng họ, áp lực sinh con trai e chừng không nhỏ.

Hồi ấy nghe mẹ nói vậy tôi chỉ cười xoà. Thời đại nào rồi mà còn trọng nam khinh nữ nữa, dưới chồng tôi còn một em trai. Anh không làm trưởng được thì em làm chứ có sao. Mãi sau này tôi mới thấm được hoá ra chuyện đời không đơn giản như những gì mình nghĩ.

tung bi nha chong ruong bo vi "khong biet de", toi nao ngo cuoc doi sang trang moi - 1

Bạn bè đều bảo tôi vội quá, nhưng lúc đấy ai mà cản được trái tim của một người đang yêu. Ảnh minh hoạ. 

Hai đứa quyết tâm vả lại cũng yêu nhau lâu rồi nên bố mẹ tôi cũng không cấm cản. Sau đám cưới, chúng tôi được bố mẹ hai bên tạo điều kiện cho ra ở riêng tại một căn chung cư gần hai bên gia đình. Được ở riêng lại gần cả nội ngoại, các chị đồng nghiệp đều ghen tỵ với sự may mắn của tôi.

Về làm dâu con trong nhà, tôi bắt đầu cảm nhận sâu sắc hơn về tính cách của từng người, từ chồng tới bố mẹ chồng và những người thân, họ hàng. Bố mẹ chồng tôi vì là con trưởng, bản thân lại từng rất thành công trong sự nghiệp, có địa vị nên khá độc đoán. Ngay như chồng tôi, ra ngoài mạnh bạo là thế nhưng khi về nhà cũng không dám nửa lời cãi lại. Với bố mẹ chồng tôi, con cái chỉ là bề dưới, không được có ý kiến, phản hồi lại bậc bề trên.

Cũng may là được ở riêng nên giữa tôi và bố mẹ chồng không va chạm nhiều, khả năng xảy ra mâu thuẫn cũng được hạn chế. Với bố mẹ chồng, tôi luôn quan điểm làm sao để ít va chạm là tốt nhất.

Cưới được mấy tháng thì tôi đón tin vui có bầu. Vì là cháu đầu nên bố mẹ cả hai bên càng vui mừng phấn khởi. Mẹ chồng tôi gửi cho đủ thứ để tẩm bổ, bà bảo đã mong đứa cháu đích tôn từ lâu lắm rồi.

Ngày cái thai tròn 12 tuần, tôi được cả gia đình chồng hộ tống đi khám bầu. Bố mẹ chồng tôi vì sốt ruột muốn biết đứa bé là trai hay gái nên đã nhờ người quen đặt lịch khám một vị bác sĩ nổi tiếng. Trước sự nóng lòng của ông bà, tôi chỉ cười vì với tôi, con nào cũng quý cả, chỉ cần con khoẻ mạnh là tôi vui rồi.

Đó cũng là lần đầu tiên tôi cảm nhận được sự quan trọng của việc sinh con trai hay gái. Hôm đó, nghe lời chúc mừng của bác sĩ rằng gia đình sắp được đón công chúa, bố mẹ chồng tôi lộ rõ vẻ thất vọng.

"Bác sĩ siêu âm lại giúp tôi xem có nhầm gì không? Liệu mới 12 tuần có chính xác không? Sao lại là con gái được cơ chứ".

Nghe bố mẹ nói vậy, tôi chẳng biết phải làm gì. Trên đường về, ngồi trên xe mà tôi cảm giác như mình đang trong một cuộc chiến, thật ngột ngạt. Trên xe không một ai nói gì. Bố mẹ chồng tôi thì mặt đầy thất vọng, thậm chí có chút bực dọc. Vợ chồng tôi cũng chẳng biết phải làm sao. Đó là lần đầu và cũng là lần cuối tôi được cả gia đình "rước" đi khám thai.

Rồi nàng công chúa của tôi cũng ra đời khoẻ mạnh. Hai vợ chồng tôi đón bé trong niềm hân hoan, ông bà nội thì không được vui cho lắm. Tôi cũng tự nhủ, ai chẳng muốn có một đứa cháu trai, ông bà có tuổi rồi nên suy nghĩ cũng không được thoáng thôi mà.

Thế nhưng, sau này khi tôi sinh bé thứ hai cũng là con gái, tôi mới thấm được rằng, câu chuyện không chỉ đơn giản là vậy. Mâu thuẫn bắt đầu rõ rệt khi tôi nói muốn dừng ở hai con để nuôi dạy cho tốt còn mẹ chồng tôi thì phán thẳng, bao giờ đẻ được đích tôn thì dừng.

Vết nứt trong cuộc hôn nhân của chúng tôi bắt đầu hình thành từ giai đoạn đó. Vì là "hai con vịt giời" nên ông bà cũng không thiết tha, vợ chồng lại ở riêng nên tôi vô cùng vất vả. Khi tôi cần sự cảm thông chia sẻ nhất của chồng thì cũng là lúc tôi phát hiện ra anh có người đàn bà khác. Cay đắng hơn, sau này tôi mới biết rằng, ngày ấy chính mẹ chồng tôi là người xúi con trai đi kiếm con ở ngoài.

tung bi nha chong ruong bo vi "khong biet de", toi nao ngo cuoc doi sang trang moi - 2

Cay đắng hơn, sau này tôi mới biết rằng, ngày ấy chính mẹ chồng tôi là người xúi con trai đi kiếm con ở ngoài. Ảnh minh hoạ. 

Vì muốn gia đình có đủ cha đủ mẹ nên tôi ôm nỗi tủi nhục vào lòng, tha thứ để chồng quay về. Thế nhưng chiếc gương đã vỡ thật khó có thể ráp lại cho lành lặn. Chồng không mặn mà chuyện gia đình con cái, bố mẹ chồng thì coi cháu như người dưng, thậm chí còn cạnh khoé chuyện sinh con gái, nếu không vì hai con, có lẽ tôi đã không vượt qua được.

Cho đến một ngày, khi tình cờ nghe được cuộc trò chuyện giữa chồng và mẹ chồng, tôi đã quyết định chủ động viết đơn ly hôn. Tôi có thể vì con nhẫn nhịn cho qua chuyện chồng ngoại tình, chuyện bị bố mẹ chồng ghẻ lạnh chỉ vì "không biết đẻ", nhưng tôi không thể chấp nhận họ lôi mẹ tôi ra nói: "Nó giống con mẹ nó nên mới không biết đẻ".

Cuộc hôn nhân với mối tình đầu chấm dứt sau ngần ấy năm bên nhau. Vì hai con còn nhỏ, vả lại bố chúng cũng chẳng mặn mà gì nên tôi nuôi cả hai đứa. Sự đổ vỡ trong hôn nhân đã khiến tôi trở nên khép kín hơn với các mối quan hệ. Tôi lao đầu vào công việc với suy nghĩ phải thật thành công để lo cho các con cuộc sống tốt đẹp. Tôi đã nghĩ trái tim mình sẽ chẳng mở cửa một lần nữa cho đến ngày tôi gặp Phong.

Chúng tôi tình cờ quen nhau trên một diễn đàn trao đổi về nghiệp vụ. Hồi ấy tôi đang căng thẳng chuyện công ty nên cũng chỉ nghĩ thêm một người bạn nói chuyện phiếm cho qua ngày. Chẳng ngờ, những câu chuyện chẳng đầu chẳng đuôi ấy lại khiến cả hai nảy sinh tình cảm từ bao giờ.

Khi anh chủ động nói muốn gặp tôi sau nhiều tháng trò chuyện, tôi đã quyết định nói ra sự thật mình là mẹ đơn thân của hai bé gái. Lúc nói vậy, tôi đã nghĩ anh sẽ như bao gã trai tân khác, thay đổi ý định và coi như chưa có chuyện gì xảy ra.

Thế nhưng không, anh nói vẫn muốn gặp tôi vì anh mến con người thực sự của tôi. Hai đứa cứ như vậy rồi ngã vào nhau từ khi nào chẳng hay. Một bà mẹ đơn thân từng dũng cảm một mình đương đầu trước mọi khó khăn nay bỗng thấy mình cần lắm một bờ vai che chở.

tung bi nha chong ruong bo vi "khong biet de", toi nao ngo cuoc doi sang trang moi - 3

Tôi đã nghĩ trái tim mình sẽ chẳng mở cửa một lần nữa cho đến ngày tôi gặp Phong. Ảnh minh hoạ. 

Không ai muốn con mình lấy người đàn bà đã có một đời chồng cả, đó là điều tôi luôn hiểu và thông cảm với tấm lòng của cha mẹ. Tôi đã từng không muốn cùng anh về gặp gia đình song tất cả đã thay đổi sau lần tôi cùng anh về nhà ăn cơm.

Đó là một căn biệt thự rất đẹp. Hoá ra bố mẹ anh đều là những người thành công, thậm chí mẹ anh còn là một người tôi đã từng nghe tới tiếng tăm. Cái nắm tay của bà dành cho tôi lần đầu ấy đã khiến mọi lo sợ trong tôi được rũ bỏ.

“Bác đã nghe Phong kể mọi chuyện về con. Bác rất thương và cảm phục một người phụ nữ quá đỗi mạnh mẽ như con. Thằng Phong nó yêu con thật lòng, bác rất mong sớm được đứng ra tổ chức cho hai đứa. Lần sau tới nhà chơi con nhớ dắt hai tiểu yêu đến nữa nhé. Nghe Phong kể bác đã chuẩn bị quà cho chúng mà tiếc quá hôm nay không được gặp”.

Chẳng ai, ngay cả tôi có thể tưởng tượng một bà mẹ đơn thân có hai con lại có thể gặp được chàng trai tân có điều kiện tốt đến vậy. Chúng tôi nhanh chóng tiến hành hôn lễ trong sự chúc phúc của đông đảo người thân, bạn bè.

Ngày anh đến nhà xin bố mẹ tôi cho phép qua lại, mẹ tôi đã ngỏ ý sẽ để hai đứa bé với ông bà nếu cả hai đến với nhau. Tuy nhiên anh nói rất quý hai công chúa của tôi và không muốn phải chia cắt 3 mẹ con. Sau này cưới xong, tôi càng cảm nhận rõ được hoá ra trên đời này vẫn còn rất nhiều những người tốt.

Hôm nay, khi thông báo với gia đình chuyện mình có tin vui, khỏi phải nói chồng và bố mẹ chồng tôi đã vui tới nhường nào. Bố mẹ không chỉ chúc mừng gia đình sắp có thêm thành viên mà còn chúc mừng hai nàng công chúa của tôi sắp lên chức.

Tất cả sự yêu thương của chồng cũng như gia đình chồng mà tôi đang nhận được, quả là có nằm mơ tôi cũng không nghĩ đến. Chồng tôi mỗi khi thấy vợ nói vậy chỉ cười nhẹ rồi khẽ ôm tôi vào lòng. “Là Vì em xứng đáng được hạnh phúc thôi, ngốc ạ!”.

Bất ngờ với thái độ thản nhiên đến tàn nhẫn của vợ khi phát hiện chồng ngoại tình
Cô ấy như một con chim từng bị trúng tên và mang trong mình nỗi sợ cành cong. Sự phản bội của tôi đã khiến trái tim cô ấy tổn thương, khiến cô ấy trở...
Theo Mai Ly (Khám phá)
Tin bài cùng chủ đề Chuyện vợ chồng