Advertisement

Xót xa vì con rể về chê nhà mẹ vợ nghèo, chỉ là nhà cấp 4

Vì dồn hết tâm huyết vào con nên tôi chỉ hi vọng sau này con có công việc ổn định, lấy được người chồng tử tế, giàu có thì càng tốt. Nhưng mà...

Advertisement

Bấm nút Play để nghe toàn bộ bài tâm sự

Ngày con gái lấy chồng, tôi đã vô cùng hạnh phúc. Nuôi mấy đứa con, chỉ có mỗi cô con gái út là học hành đàng hoàng, mở mang mặt mũi, hàng xóm khen ngợi. Mỗi lần con về quê chơi là một lần tôi vui mừng và tự hào.

Vì dồn hết tâm huyết vào con nên tôi chỉ hi vọng sau này con có công việc ổn định, lấy được người chồng tử tế, giàu có thì càng tốt. Con cũng cố gắng chỉn chu bản thân, nỗ lực từng ngày. Và tôi nhận ra tất cả sự cỗ gắng ấy trên khuôn mặt con, hành động của con.

Tôi luôn nhắc nhở con phải lấy một người chồng giàu có, sau này được nhờ, có hộ khẩu thành phố thì càng tốt, có nhà cửa đàng hoàng thì bố mẹ yên lòng. Lấy chồng như vậy mới xứng cái công học hành của con bao nhiêu năm nay.

Ngày con đưa người yêu về ra mắt, đi xe hơi sang tới ngõ, cả xóm ra xem. Ai cũng muốn nhìn xem người yêu của cô con gái bà H như thế nào. Nghe nói cháu học giỏi, yêu được anh chồng đại gia lắm nên họ cũng tò mò. Ở quê là vậy, tôi dù có chút ái ngại với bà con lối xóm nhưng cũng không còn cách nào khác. Người quê thật thà, cũng chỉ là muốn ra nhìn xem độ hoành tráng ra sao chứ không có y soi mói gì. Nhưng thấy mặt của con rể tương lai nhăn lại, nên tôi cũng nói với con gái, khéo léo đưa bạn trai vào nhà.

xot xa vi con re ve che nha me vo ngheo, chi la nha cap 4 - 1

Cưới nhau được hơn  nửa năm, con gái gọi điện về liên tục, khóc lóc, nói này nói nọ. Con còn bảo chồng con chẳng quan tâm gì con, còn nhà chồng thì hơi tí là so sánh hoàn cảnh. (ảnh minh họa)

Sau hôm đó, cứ tưởng sẽ phật ý con rể tương lai nhưng buổi ra mắt vui vẻ cũng khiến tôi hài lòng. Sau gần 3 tháng thì chúng tôi chính thức tổ chức đám cưới cho con gái. Lấy được chồng giàu, âu cũng là cái số, dù sao thì cũng mong con gái có của ăn của để, sung sướng thì bố mẹ yên lòng, chứ chẳng màng nhờ vả gì được các con. Chỉ mong các con khỏe mạnh, các con có cuộc sống thoải mái là bố mẹ vui rồi. Có bố mẹ nào mong con lấy chồng giàu mà hi vọng được tiêu tiền của con đâu?

Cưới nhau được hơn nửa năm, con gái gọi điện về liên tục, khóc lóc, nói này nói nọ. Con còn bảo chồng con chẳng quan tâm gì con, còn nhà chồng thì hơi tí là so sánh hoàn cảnh. Nghĩ mà tủi phận, mà thương con vô cùng. Bố mẹ sinh con ra không được giàu sang như người ta nhưng cũng cố cho con học hành đàng hoàng, vậy mà giờ lại bị người khác coi thường. Có học có hành không lẽ lại không được, lại còn phải giàu có nữa sao?

Cũng động viên con gái cố gắng, thôi thì có người này người kia, đâu phải ai cũng toàn diện được đâu. Mình cố gắng nhu mì, ngoan hiền thì rồi bố mẹ sẽ hiểu. Nhưng thật không ngờ, cứ nửa tháng con gái lại gọi điện về khóc lóc một lần khiến người làm mẹ như tôi xót xa trong lòng.

Cả năm trời, con gái không được về thăm bố mẹ. Lần ấy vì tôi ốm nên con và con rể cùng về. Nhưng vừa về tới nhà, tôi thấy bộ mặt khó chịu của con rể. Hỏi ra thì mới biết, nó không muốn về nhưng vì cãi vã với con gái tôi, đôi co qua lại nên buộc phải về. Tôi nấu món gì con rể cũng không ăn, bảo không hợp khẩu vị. Bảo con nằm ở giường ngủ, con cũng không chịu ngủ, chỉ muốn giục vợ đi về. Nhìn thái độ của con rể, tôi hiểu là con không muốn ở lại đây lâu.

xot xa vi con re ve che nha me vo ngheo, chi la nha cap 4 - 2

Lấy chồng giàu tội vậy sao? Lấy chồng giàu mà bị coi thường, khinh bỉ như vậy thì phải làm thế nào? (Ảnh minh họa)

Lúc ra ngoài nói chuyện, thấy con rể nói với vợ thế này, ‘sao không bảo bố mẹ xây cái nhà khác lên mà ở, ở lụp xụp thế này, anh về đây ngại lắm. Thời này ai còn ở nhà cấp 4. Muốn đưa bạn bè về quê, ăn cây nhà lá vườn mà nhà cửa như thế này thì thật là ngại, chẳng muốn ở thêm một phút. Cái nhà vệ sinh cũng không được ra hồn…’.

Những lời ‘vàng ngọc’ ấy thốt ra từ miệng con rể khiến tôi cảm thấy vô cùng đau khổ. Thật ra, con gái tôi nào có hạnh phúc gì, vậy mà tôi cứ mong con lấy chồng giàu để được sung sướng. Không phải mấy tháng nay còn đều gọi điện nói bị coi thường, bị chê nghèo, bị khinh bỉ sao, mà tôi vẫn không tin con hay sao? Giờ thì tôi đã rõ bộ mặt thật.

Người giàu nghĩ đơn giản, xây một căn nhà dễ như vậy chắc. Người giàu thật sự là quá chủ quan, nghĩ có tiến là có thể làm được mọi việc chăng? Tôi thứ nhất không có tiền để xây nhà, thứ hai, căn nhà cấp 4 này chính là căn nhà ông bà, tổ tiên để lại, tôi không muốn vì cái gì đó mà phá đi. Tôi vô cùng sốc vì những gì con rể vừa nói.

Lấy chồng giàu tội vậy sao? Lấy chồng giàu mà bị coi thường, khinh bỉ như vậy thì phải làm thế nào? Tôi vô cùng đau khổ, chán nản, nghĩ tôi cho con. Không biết con sống trong gia đình giàu có sung sướng không, có hạnh phúc không? Tôi có gọi con gái vào và nói một câu thế này ‘con à, nếu khổ quá thì bỏ chồng về với mẹ, mẹ nghèo nhưng vẫn là mẹ của con, mẹ con mình sống vui vẻ, vậy là được rồi’.

Nhìn mẹ, con rơi nước mắt. Tôi hiểu, con đã có suy tính của mình và cũng đã có những hành trang cho cuộc hôn nhân ấy, chỉ là sớm hay muộn mà thôi…

Theo Trang Trang (Khám phá)
Tin bài cùng sự kiện Chuyện vợ chồng
Advertisement
Advertisement