Chồng hờ! (Phần 9)

Ngày 10/04/2019 18:17 PM (GMT+7)

Thịnh trừng mắt nhìn anh ta, hi vọng Hồng đừng có phát hiện ra điều gì bất thường. Chuyện anh lừa dối cô, chuyện anh chỉ là một người chồng hờ, cô nhất định không thể biết được.

Tỉnh dậy và phát hiện ra mình đang nằm trong bệnh viện, Hồng vô cùng hoang mang khi không hiểu chuyện gì đã xảy đến với mình. Cô đột nhiên có thêm một đứa con trai ba tuổi, đồng thời nhận ra bản thân đã già đi rất nhiều so với trí nhớ của mình. 
Thêm vào đó, một người đàn ông lạ hoắc tự dưng xuất hiện và nhận là chồng của cô. 
Chuyện gì đã xảy ra với cô? Đâu là thật? Đâu là giả? Cô phải làm gì để tìm kiếm lại những mảnh ký ức mà mình đã bỏ lỡ? 
Đón đọc truyện dài kỳ Chồng hờ! vào 19h00 ngày 02/04 tại mục Eva Yêu.

Thịnh hùng hổ xông tới, gạt phắt cánh tay của Đăng đang quàng trên vai Hồng xuống. Gương mặt anh cau có, trán nhăn tít lại. Đăng, hắn ta đã tìm được cô, hắn còn định cướp Hồng khỏi tay anh. Thật là một tên khốn nạn.

- Này, làm gì vậy?

Đăng kêu lên, cũng đánh mắt sang nhìn Thịnh với cái vẻ đầy hằn học

- Tôi  phải hỏi anh mới đúng. Anh làm gì ở đây với vợ tôi vậy?

- Vợ của cậu ư? Từ khi nào mà cô ấy là vợ của cậu thế?

Hồng đang ngẩn người thì chợt nghe thấy điều đó. Cô ngẩng lên, vừa nhìn Đăng, vừa nhìn Thịnh với vẻ khó hiểu. Tại sao bây giờ lại lòi ra chuyện này? Sao Đăng nói với cô rằng anh là người tình của cô? Rồi bây giờ anh lại nói rằng cô không phải vợ của Thịnh?

Thịnh trừng mắt nhìn anh ta, hi vọng Hồng đừng có phát hiện ra điều gì bất thường. Chuyện anh lừa dối cô, chuyện anh chỉ là một người chồng hờ, cô nhất định không thể biết được.

Nhưng Hồng làm sao có thể bỏ qua dễ dàng như vậy chứ?

- Thế là thế nào? Thịnh, anh có thể nói gì được không?

Thịnh siết chặt bàn tay vào cạnh quần, kìm chế để không tức giận, nổi điên lên và xông tới đập cho Đăng một trận. Càng nóng máu thì anh càng mất bình tĩnh và không thể suy nghĩ thấu đáo được. Đúng là chẳng có gì dễ dàng, kể cả việc bịa ra một điều gì đó và lừa dối một ai. Hơn nữa, Hồng chưa bao giờ là một người đơn thuần. Cô luôn có suy nghĩ riêng của mình, giữ lấy chúng trong lòng và chẳng bao giờ nói ra.

Thịnh hiểu rằng, việc Hồng bỏ đi năm năm trước là do mình. Chính anh đã khiến cô mất lòng tin, cô không nói với anh điều đó. việc cô làm là lẳng lặng rời đi. Cái giá mà anh đã phải trả cho sự ngu ngốc và hời hợt của mình là sự biến mất, bặt vô âm tín của cô suốt năm năm.

Ngoài mặt, Thịnh không thể hiện điều gì, nhưng trong lòng anh đã rối rắm lắm rồi. Anh cuống lên, vội vàng cầm lấy tay Hồng.

- Không phải như em nghĩ đâu. Em đừng nghĩ lung tung. Chuyện không có gì cả…

- Không có gì? Anh nói với em chúng ta là vợ chồng, đã kết hôn được năm năm. Bác Ngọc nói rằng năm năm trước em đã bỏ đi. Anh nói với em chúng ta yêu đương nồng thắm lắm. Đăng lại nói em ngoại tình với anh ấy. Còn điều gì là thật nữa không hả Thịnh? Rốt cuộc chuyện là thế nào đây?

Hồng gào lên. Cô hoảng loạn thật sự, bởi không biết được đâu là thật, đâu là giả. Những lời mà người khác nói, cô không thể tin được một ai, nhưng cô lại chẳng thể nhớ được gì.

Ký ức của cô như thể bị giam trong một quả bóng, nó bay lơ lửng ngay trên đầu cô, cô lại chẳng chạm tới được. Hồng cảm thấy mình thật vô dụng.

- Hồng, nghe này. Dù chuyện gì đã xảy ra, thì việc anh yêu em, đó là thật.

Thịnh không muốn nói dối cô nữa. Một khi câu chuyện đã đi quá xa thì không ai có thể quay đầu lại, anh cũng không muốn giẫm vào vết xe đổ của mình từ mấy năm trước.

- Chuyện đó quan trọng hay sao?

Hồng cởi áo khoác ra trả cho Đăng, cô lắc đầu và định bỏ đi. Đăng níu tay cô lại.

- Còn anh thì sao? Có phải anh cũng nói dối tôi?

- Anh…

Đăng không trả lời. Anh không biết nên nói gì, vì anh cũng là kẻ nói dối.

- Mấy người muốn gì ở tôi?

Hồng lùi lại phía sau, vẻ mặt hoang mang. Cô mệt mỏi, chỉ muốn gục xuống. Ngay lúc này, cô chẳng biết phải làm gì nữa. Ở lại cũng không được, bỏ đi cũng không xong, quá khứ của cô trống rỗng. Dường như cô là một con robot vừa bị xóa bỏ lập trình cũ và thiết lập một bộ nhớ mới tinh vậy.

chong ho! (phan 9) - 1

Rõ ràng Đăng đang bịa chuyện. Thịnh biết điều đó, nhưng anh không biết nói gì. Anh liếc sang nhìn Hồng, cô y hệt như một tờ giấy trắng, hiện tại vẽ bất kỳ thứ gì lên cũng được.

Cô không hiểu, bản thân mình có gì mà để cho hai người đàn ông này thi nhau lừa lọc rồi lôi kéo như thế. Cô là siêu nhân có sức mạnh thần bí ư? Thật nực cười.

- Anh chỉ muốn em rời khỏi đây thôi. Hắn ta là tên khốn nạn. Hắn đã từng bỏ rơi em.

Đăng chỉ về phía Thịnh. Thịnh nhíu mày, chồm lên. Anh không nhịn được nữa mà túm lấy cổ áo Đăng.

- Mày muốn gì? Đừng có mà nói linh tinh.

Đăng gạt tay Thịnh xuống nhưng không được. Thịnh đã túm chặt đến mức hai bàn tay anh trở nên trắng bệch. Rõ ràng Đăng đang bịa chuyện. Thịnh biết điều đó, nhưng anh không biết nói gì. Anh liếc sang nhìn Hồng, cô y hệt như một tờ giấy trắng, hiện tại vẽ bất kỳ thứ gì lên cũng được.

- Linh tinh ư? Thế sao cậu lại nói dối cô ấy. Hai người đâu đã kết hôn? Đừng nói với tôi là cậu quên hết rồi nhé. Nếu như năm năm trước, cậu và Trang không tằng tịu với nhau thì Hồng đâu phải ôm cái bụng bầu bỏ đi như thế?

Thịnh nổi cáu. Anh vung nắm đấm về phía Đăng. Điều này chẳng khác nào anh thừa nhận những lời Đăng nói là đúng, nhưng anh không kiềm chế được.

Hồng nghe những lời chửi bới bên tai mình, đầu càng đau hơn. Cơn đau nhói lên, não bộ có tiếng lạo xạo. Một vài hình ảnh lại xuất hiện. Hình như họ cũng từng cãi nhau như thế này, vào một thời điểm nào đó trong quá khứ.

Hồng ngồi thụp xuống, ôm lấy đầu mình.

- Dừng hết cả đi!

Hồng thở hắt ra. Cô vội vàng đứng dậy, bỏ đi. Thịnh định đuổi theo cô, nhưng Đăng đã giữ tay anh lại.

***

Trang ngồi trong quán trà bánh của Đăng, nhìn về phía tòa nhà văn phòng. Cô nhếch môi cười. Nếu không thể giành được Thịnh, cô phải khuấy tung cái đám người ngốc nghếch kia lên cho hả dạ.

Dũng gõ vào cốc trà trên mặt bàn.

- Em nhìn gì mà chăm chú thế? Có gì vui lắm à?

Trang liếc sang anh ta, lại nở một nụ cười tươi rói và đầy bí hiểm. Trang khoanh tay trước ngực.

- Không có gì.

- Sao em cứ giấu anh mãi vậy chứ?

- Có nhiều chuyện, biết ít thì tốt hơn. – Trang cầm cốc trà lên, uống một ngụm. – Tôi có việc cần nhờ anh đây.

Dũng hớn hở, nhoài người ra bàn trước.

- Em muốn gì thì cứ nói. Anh luôn luôn sẵn sàng.

- Chiều nay anh đón cháu em được không? – Trang đưa cho hắn tấm ảnh của cu Bin. – Tiện thể đưa nó đi chơi đâu đó, trông nó hộ em vài ngày.

- Dũng sững sờ.

- Em có cháu ư?

Trang bĩu môi, nhướn mày và gật đầu. Cô liếc nhìn về phía Thịnh và rồi quay lại nháy mắt với Dũng. Dũng hiểu rằng đứa cháu này có vấn đề. Và việc anh chuẩn bị làm đây hẳn là có dính đến pháp luật.

- Sao nào. Anh có làm không?

Dù sao anh cũng đã cưỡng hiếp Trang. Nói gì thì nói, đó cũng là tội. Vậy thì như nhau cả thôi. Một khi đã phạm sai lầm thì chẳng thể nào dừng lại được nữa. Dũng gật đầu cái rụp.

chong ho! (phan 9) - 2

Hồng ngẩn người, nghĩ rằng người đó có thể là Đăng. Hồng bắt đầu có cảm giác lo lắng. Nếu như thằng bé bị bắt cóc, thì đó có thể là ai được chứ?

***

Hồng ngồi ở một góc trong khu vườn, ngay dưới chân tòa nhà văn phòng. Cô cúi gằm mặt xuống, suy nghĩ một lúc lâu về tất cả những gì đã xảy ra. Rốt cuộc là như thế nào?

Hồng xâu chuỗi lại những gì mà cô đã nghe được.

Có vẻ như năm năm trước, cô và Thịnh đã yêu nhau. Cô có thai, nhưng cùng lúc đó, Thịnh lại có người tình ở bên ngoài. Vì thế nên cô đã bỏ đi. Chẳng có gì có thể là thật, cô chỉ có thể suy đoán được như vậy. Duy chỉ có bé Bin, chắc chắn nó là con trai cô. Dù sao cô cũng có cảm giác thân thuộc với thằng bé.

Nếu đã như vậy, có lẽ cô không nên chú tâm vào những chuyện khác nữa. Hồng nhún vai, quyết định sẽ đến đón bé Bin, rồi muốn tính toán thế nào thì có thể suy nghĩ tiếp.

Hồng tìm đường đến trường mầm non. Trước đó, cô đã hỏi bé Bin về trường nó, Bé Bin kể rất rõ ràng, thậm chí nó còn đưa cho cô một tờ giấy có ghi địa chỉ nhà, địa chỉ trường và cả số điện thoại của cô.

Thế nhưng cô giáo nó lại nói rằng chú của bé đã đón bé về rồi.

Hồng ngẩn người, nghĩ rằng người đó có thể là Đăng. Hồng bắt đầu có cảm giác lo lắng. Nếu như thằng bé bị bắt cóc, thì đó có thể là ai được chứ?

Hồng chạy về khu tòa nhà văn phòng, thật may là cả Đăng và Thịnh còn ở đó. Nhưng dường như có điều gì đó không đúng lắm. Nếu Đăng còn ở đây, thì ai là người đón bé Bin.

Đăng và Thịnh vẫn đang hầm hè nhau. Hồng lắc đầu, uể oải chạy tới tách hai người đó ra.

- Hai anh thôi đi được không? Cu Bin mất tích rồi!

Cả Đăng và Thịnh đều trừng mắt, hốt hoảng quay sang nhìn Hồng. Cả hai đều cùng nhau thốt lên một tiếng mà Hồng chẳng thể nghe rõ được.

- Trang.

***

Trang ngồi trong một quán cafe khác. Trước mặt cô là bố của Thịnh. Ông rất thích cô, bởi vẻ ngoài nền nã và tính tình nhẹ nhàng.

Trang cúi gằm mặt, ra vẻ rầu rĩ lắm. Điều đó khiến cho ông Hưng lo lắng.

- Có chuyện gì vậy cháu?

Ông Hưng và Thịnh có xích mích với nhau. Trong khoảng thời gian vừa rồi, Trang vẫn ngầm liên hệ với ông để báo cáo tình hình của Thịnh. Ông Hưng rất cảm kích.

- Cháu… Có chuyện này, cháu không biết có nên nói với bác hay không.

- Có chuyện gì cháu cứ nói.

- Là chuyện về anh Thịnh.

Ông Hưng nhấp nhổm không yên. Con trai ông xảy ra chuyện ư?

- Bác còn nhớ Hồng, cô gái năm năm trước cứ bám lấy anh Thịnh không?

Ông Hưng gật đầu.

- Cô ấy có thai. Hiện tại con của cô ấy và Thịnh đã được năm tuổi rồi.

Hồng đã phân tích sự việc và dần nhớ lại mọi chuyện. Liệu cô có bỏ đi cùng với Đăng hay không? Liệu rằng Đăng có phải người tốt, hay đằng sau anh cũng là cả một câu chuyện?

Trang đã bắt đầu ra tay. Cô ta sẽ đưa bé Bin đi đâu, hay là cô ta sẽ dùng thằng bé để uy hiếp Hồng phải rời đi lần nữa? Nếu như vậy, tại sao cô ta còn kể cho ông Hưng nghe về thằng bé?

Đón đọc truyện dài kỳ Chồng hờ! vào 19h00 ngày 11/04 tại mục Eva yêu. 

Chồng hờ! (Phần 8)
Hồng chạy vội khỏi căn nhà đó. Không hiểu sao cô luôn có cảm giác rằng mình không nên ở lại. Luôn có một giọng nói nào đó thôi thúc cô, rằng cô phải...
Theo Thanh Thảo (thoidaiplus.giadinh.net.vn)
Tin bài cùng chủ đề Chồng hờ
Tin hay đừng bỏ lỡ