2 lần ly hôn với 1 người chồng

Ngày 18/07/2013 04:24 AM (GMT+7)

Tôi năm nay 28 tuổi nhưng đã 2 lần ly hôn với cùng một người chồng.

Tôi lấy chồng năm 18 tuổi vì trót có bầu với anh, anh là người đàn ông lớn hơn tôi 9 tuổi. Ngày mới quen anh, tôi đã nhận ra anh là một người gia trưởng, độc đoán và ích kỷ nhưng vì lúc đó tôi buồn chuyện gia đình, cũng vì sự thiếu quan tâm và chăm sóc của bố mẹ, (bố tôi thì ngoại tình lăng nhăng và có cả con riêng nữa). Mẹ tôi thì lo mưu sinh cho cuộc sống nên cũng không thể gần gũi chia sẻ với tôi, chỉ biết rằng mẹ không hài lòng về cách cư xử của anh.

Trước ngày cưới anh cũng có thái độ hỗn hào và lí lẽ khiến nhà tôi không vui. Chẳng những vậy, anh còn nói sẽ không cưới hỏi gì hết chỉ vì 1 câu nói của người hàng xóm là "cha hắn lú còn chú hắn khôn". Vì đám cưới gấp nên mọi nghi lễ đều bỏ qua, vả lại anh cũng là con riêng của mẹ anh. Khi quen anh, tôi cũng nhiều lân muốn chia tay vì anh ngày nào cũng uống rượu rồi mới lên nhà tìm tôi.

Là con út lại được mẹ cưng chiều nên anh không phải động tay động chân vào việc nhà. Nhà anh cũng nghèo với đồng lương hưu ít ỏi của mẹ anh, bản thân anh thì làm hớt tóc và cũng dành dụm được chút ít để cưới vợ. Cưới về được vài bữa đầu anh còn về sớm ăn cơm chung, nhưng rồi sau đó thì anh lại tụ tập ăn nhậu và tiền anh kiếm được anh đều giữ chỉ để tụ tập, bù khú bạn bè. Có nói lắm thì anh đưa được vài trăm mua sữa cho con, còn không thì anh lại tiêu hết.

Khi con được 5 tháng, tôi để con cho mẹ anh giữ và đi làm để kiếm thêm thu nhập. Thời gian đó tôi đã làm đủ thứ nghề để có thể trang trải cho cuộc sống, làm ngày làm đêm mà anh cũng không hề quan tâm xem tôi có đủ sức khỏe không. Vì con còn dại anh cũng cứ chiều chiều lại tụ tập ăn nhậu với bạn bè, đã vậy những lúc có rượu là anh lại chửi mắng tôi thậm tệ nói tôi ngu như chó, bò, trâu và nhiều lần còn xúc phạm đòi đuổi tôi về nhà ba mẹ. Lúc đó tôi tuyệt vọng và đau khổ nên đã uống 10 viên thuốc ngủ tự vẫn, cũng may mà tôi còn đủ tỉnh táo để gọi người giúp đỡ, nếu không chắc giờ này tôi đã mồ yên mả đẹp rồi.

2 lan ly hon voi 1 nguoi chong - 1

Khi con được 5 tháng, tôi để con cho mẹ anh giữ và đi làm để kiếm thêm thu nhập.
(ảnh minh họa)

Nhưng điều làm tôi đau đớn nhất chính là câu nói phũ phàng của anh "mi ngu mi chết thiệt thân mi, mi chết tao cũng có con khác". Nhưng cũng chính nhờ câu nói đó làm tôi thức tỉnh và không bao giờ có ý nghĩ điên rồ nữa. Sau 5 năm chung sống và dành dụm được ít tiền, tôi quyết định để tất cả lại cho anh và đi nước ngoài, tôi muốn rời xa anh nên đem con gái theo cùng nhưng sự thật trớ trêu, tôi lại mang thai khi đang làm thủ tục. Vậy là tôi lại phải kết hôn cùng anh.

Sau khi sinh cháu thứ 2 cũng được 5 tháng, tôi lại tiếp tục lao vào công việc kiếm tiền. Tôi không nói mình là tài giỏi nhưng ở lứa tuổi của tôi mà cầm trên tay hơn 1 tỷ quả là không nhỏ. Tôi là người sống có trách nhiệm và cũng biết điều với nhà chồng nên được mọi người quý mến. Tôi quyết định làm nhà thay vì đầu tư vốn để làm ăn vì căn nhà mẹ chồng tôi cũ kĩ và dột nát, thêm việc sống chung đông đúc và không có phòng riêng cho vợ chồng sinh hoạt nên tôi quyết định làm nhà. Căn nhà 2 tầng khang trang được dựng lên trên miếng đất của mẹ và anh chị em cho một bên, nhưng chỉ cho 1 mình anh nên tôi không có quyền. Dù vậy, tôi không quan trọng vì tôi nghĩ tất cả cũng cho con, nhưng anh cứ đem chuyện đó nói đi nói lại là nếu ly dị, tôi sẽ không được gì mặc dù tôi thừa tiền ra ngoài mua đất và dựng nhà.

Nhà cửa, tiền gửi ngân hàng, bảo hiểm con, xe cộ anh đều giành đứng tên mặc dù đó toàn là mồ hôi và công sức của tôi. Nhưng tôi không bận tâm. Anh vẫn ngày ngày đi làm, tối đến là uống rượu, con cái anh giao phó hết lại cho tôi dù tôi đã nhiều lần nói thẳng là muốn anh chia sẻ vì công việc của tôi vất vả hơn. Và tôi cũng làm việc nhiều hơn anh và hơn hết là tôi muốn bữa cơm sum họp gia đình mà điều đó anh lại coi thường.

Tôi muốn anh phân bố thời gian hợp lý giữa bạn bè và gia đình để cuộc sống được hài hòa nhưng anh không muốn. Anh muốn còn trẻ phải hưởng thụ mà là hưởng thụ 1 mình. Anh ăn uống mồi mỡ no say về nhà bỏ cơm, vậy mà tôi mua tí đồ ăn ngon về cho con và mẹ anh ăn thì anh lại nói ‘ăn chi sang rứa’. Mua áo quần đắt tiền tí, cho con mặc Tết mà anh cũng căn nhằn. Tôi cũng đâu phải là người ăn tiêu hư đốn, biết tiết kiệm tính toán nên mới có được ngày hôm nay, nhà cửa xong không nợ nần mà còn dư gần nửa tỷ.

Chuyện tôi bị anh thường xuyên mắng chửi và coi thường đã dồn nén từ lâu cho đến khi tôi nói mua thêm chiếc xe máy nữa để tiện chở con đi học và tối chở con đi chơi, chứ nhà có 1 chiếc xe mà tối nào anh cũng đi nhậu. Anh nhùng nhằng mãi cuối cùng cũng mua, tôi muốn mua xe khác đắt tiền hơn 1 chút vì nghĩ mình cũng dư giả, vả lại còn trẻ, còn làm ra tiền mua chiếc xe được được tí để đi. Nhưng anh không đồng ý, vậy là tôi chấp nhận mua chiếc xe mà mình không ưng ý. Lần này anh lại giành đứng tên nhưng tôi không chịu vì nghĩ xe nữ thì phải để tôi đứng tên, vậy mà anh buông lời xúc phạm tôi.

Hằng ngày tôi vẫn về chăm con nhưng cũng hay bị anh chửi, tôi bảo đưa tôi số tiền còn lại để tôi ra ngoài mua đất làm nhà nhỏ nhỏ mấy mẹ con sống mà anh không chịu. Cứ đi đi về về như vậy hoài tôi cũng thấy khó chịu. Không phải tôi ngu để tất cả lại cho anh mà chỉ là tôi nghĩ cho con. Nhưng nếu cứ như vậy hoài cũng mệt mỏi. Tôi thật tình muốn dừng lại, không muốn tiếp tục sống chung với người chồng phụ bạc này nữa.

Theo Thanh Nhàn (Khampha.vn)
Tin bài cùng sự kiện Chuyện vợ chồng