Người vợ ma (Phần 14)

Ngày 06/12/2018 19:12 PM (GMT+7)

Anh không thấy họ, anh chỉ thấy hình ảnh điên cuồng của mình đang phản chiếu trong đó. Như một con quỷ độc ác luôn tồn tại trong bản ngã của mỗi con người, như một gã khốn nạn, say khướt lạc lối trong thứ tội lỗi đen ngòm, như là chính anh từ khi rơi vào tình yêu của Ngọc Lan.

Vương bị bắt vì tội giết hại vợ mình, tất cả mọi bằng chứng đều đẩy anh đến với tội danh đó. Nhưng anh vẫn nhất quyết nói rằng: Anh không giết cô ta. Trong trí nhớ của anh, anh chưa từng làm điều gì quá đáng với cô. Lúc nào cũng yêu chiều cô. Chỉ có một điều mà anh có thể chắc chắn: Đó là cô đã chết. Bị đâm mười nhát, ngay trong phòng ngủ.

Ngay trong khi Vương nghĩ rằng mình đang bị vu khống thì cũng là lúc điều đó xảy ra. Tại phòng giam, anh nhìn thấy vợ mình trở về.

Đón đọc phần 1 truyện dài kỳ: Người vợ ma vào 19h00 ngày 23/11 tại mục Eva Yêu.

Lại là mùa hè, tôi ghét mùa hè, mùa hè ở Hà Nội thì lại càng đáng căm giận. Tại sao tôi lại sống ở khu vực nhiệt đới gió mùa, với mùa hè nóng hầm hập và một thành phố khói bụi bậc nhất thế giới thế này? Tôi không nhận ra là mình lại ghê tởm với cái thứ thời tiết này đến thế. Dạo gần đây tôi thấy ghét cả thế giới.

Ngọc Lan lại gây cho tôi những áp lực mới. Cô ấy nói rằng tôi chỉ việc ngồi vào ghế phó tổng giám đốc và chẳng phải làm gì hết những xem kìa, cô ấy bắt tôi đi học và phải học tất cả mọi thứ về bất động sản. Các loại hình bất động sản, các cách đầu tư, các cách rải vốn…Tôi gần như phát điên lên được. Chẳng phải cô ấy đã nói tôi chỉ việc ngồi đó và nghĩ về những ý tưởng mới hay sao? Tôi là một nhà văn, tôi không không thể trở thành một nhà kinh doanh hay nhà chiến lược tài ba được.

- Em muốn chúng ta có tiếng nói chung anh ạ. Anh không nghe gì về các lời đồn sao? Ở công ty ấy! Họ nói rằng anh là thằng vua bù nhìn, anh không thấy khó chịu ư?

Tôi đặt cốc sữa xuống. Chúng tôi đang dùng bữa sáng và chuẩn bị đi làm. Bữa sáng do tôi chuẩn bị với khoảng nửa tiếng đồng hồ, tôi không thể làm cầu kỳ hơn vì thời gian có rất ít. Trên người tôi giờ đây là bộ vest lịch lãm và đắt tiền. Một chiếc đồng hồ hiệu Rolex mà Ngọc Lan đã tặng nhân dịp tôi gia nhập công ty. Cô ấy còn chẳng nhớ nổi giá trị của nó, còn tôi thì lại nhớ rất rõ: 2 tỷ. Một kẻ như tôi chắc phải nát óc suy nghĩ, viết lách rồi tích góp cả đời mới có được con số ấy.

- Anh không cần biết, anh chỉ muốn em vui.

Câu nói này là thật lòng, có trời chứng giám. Tôi chỉ muốn vợ mình vui để bản thân mình được yên ổn.

Ngọc Lan có vẻ hài lòng về câu nói ấy, cô ấy phết bơ vào bánh mỳ nướng giúp tôi, sau đó đưa về phía tôi và nói từ “A” nghe rất ngây thơ. Tôi rùng mình nhớ lại một Ngọc Lan vừa bí ẩn, vừa ngây thơ mà tôi đã từng yêu. Cô ấy chết nơi nào rồi? Cô ấy đang ở đâu?

Tôi làm theo như một cái máy, bánh mỳ giòn bị tôi cắn ra vụn vỡ. Tôi nhai rột roạt nó ở trong miệng, nhưng không thấy ngon gì. Tôi thích ăn những món nước vào buổi sáng như: Bún, mỳ, phở… Những đồ khô hay ăn kiểu tây thế này tôi không quen lắm.

Từ lâu rồi thấy nhận ra mình không còn thích thú với các đồ Tây nữa. Tôi quay trở lại bản chất của mình trước khi quen Ngọc Lan, rằng tôi là một thằng trai Việt thuần tuý. Chỉ thích những thứ đồ truyền thống và tầm thường. Tôi thà dành cả ngày kỷ niệm để đi dạo Phố Cổ, ăn những món như bún chả, bún bò còn hơn là ngồi trong nhà hàng Pháp ăn món ốc sên nướng rồi đi nghe nhạc Jazz. Thật chẳng thích thú gì cho lắm. 

Tôi chỉ muốn vợ mình vui, muốn cô ấy cười, muốn cô ấy yêu thương tôi như một người phụ nữ tinh khiết mà tôi tưởng tượng về. Trong cô ấy sẽ không có những suy nghĩ phức tạp bắt tôi phải đoán, cô ấy là một bức tranh tuyệt mỹ tôi có thể hiểu được toàn bộ.

Điều quan trọng nhất của một cuộc hôn nhân là cảm giác ưa hứng thú và sẵn sàng khám phá mọi thứ về nhau. Rằng chỉ cần cô ấy hút ba điếu thuốc, tôi sẽ lập tức thắc mắc vì sao. Còn bây giờ, có đợt cô ấy hút đến điếu thứ năm tôi cũng chỉ nghĩ là do công việc. Mà chắc chắn là do công việc thật.

Đã từ lâu tôi không còn liên lạc gì với Nguyên Thục nữa, tin nhắn gần nhất và vào khoảng một năm trước, tôi có nói tất cả mọi chuyện cho cô ấy nghe và chúng tôi đã quyết định sẽ không gặp nhau. Cô ấy khóc rất nhiều, tôi biết, chỉ là tôi không có quyền được nghe hay được an ủi nữa. Tôi có lỗi với cô ấy, nhưng tôi không thể làm gì khác được. Tôi là một thằng đàn ông đã có vợ, trách nhiệm của tôi là phải chung thuỷ với người vợ của mình.

nguoi vo ma (phan 14) - 1

Tôi rùng mình nhớ lại một Ngọc Lan vừa bí ẩn, vừa ngây thơ mà tôi đã từng yêu. Cô ấy chết nơi nào rồi? Cô ấy đang ở đâu? (Ảnh minh hoạ)

- Hôm nay chúng ta sẽ gặp một người - Trên đường tới công ty, Ngọc Lan nói.

Tôi nhìn cô, không biết đó sẽ là ai. Ngọc Lan không cho tôi gặp các đối tác, tôi chỉ làm theo những gì mà cô ấy bảo.

- Anh còn nhớ ông cụ đó chứ?

Sống lưng tôi như có hơi lạnh truyền qua, nó như con rắn đang khè ra chất độc làm tôi phải tê dại. Tôi cứng người, bàn tay nắm chặt lấy vô lăng. Thật may là chúng tôi đang đi đường thẳng, nếu không tôi sẽ quên đánh lái.

- Đừng căng thẳng thế, ông ta chết rồi mà.

- Vậy người hôm nay chúng ta gặp là ai?

- Anh trai của ông ta.

- Ông ta đến gặp chúng ta để làm gì?

- Lấy tiền! Anh trai em đã hứa sẽ trả một số tiền lớn cho ông ta.

Tôi không hiểu, tôi luôn luôn không hiểu. Vì tôi không có quyền được hiểu. Tại sao lại có liên quan đến một ông lão khác trong chuyện này? Tôi có thể nghĩ ra rất nhiều vụ án bằng trí tưởng tượng, nhưng vạn nhất tôi không nghĩ ra được những điều mà Ngọc Lan sẽ làm. Bởi vì khi chúng ta muốn tìm hiểu một điều gì đó, trước hết chúng ta đã phải có những thông tin sơ lược. Nhưng Ngọc Lan giấu đi tất cả, như cô ấy giấu về chính bản thân mình.

Liệu có phải trước đó cô ấy đã giết rất nhiều người hay không?

Ngọc Lan đặt bàn tay mình lên môi suy nghĩ, đôi mắt cô trở nên mơ màng. Ánh nắng buổi sớm làm cô ấy càng thêm xinh đẹp. Mái tóc màu hạt dẻ óng ánh lên như mặt của một hồ nước. Tôi vẫn thường nghĩ về Ngọc Lan mà mình yêu với hình ảnh như thế này, cô ấy là một thế giới riêng bất khả xâm phạm. Sự tôn quý của cô ấy chỉ là một hình mẫu lý tưởng để ngắm, nếu ai chạm tay vào thì tất cả sẽ đổ vỡ.

- Em không muốn trả tiền cho gã đó. Và khi em không muốn sẽ không ai lấy được của em đồng nào. Em đã làm một kế hoạch rất trót lọt để ông ta ký tên vào giấy chuyển nhượng. Giờ thì cứ dăm bữa nửa tháng ông ta lại đến đòi.

Ngọc Lan quay sang nói, khuôn mặt mang vẻ hờn dỗi của một đứa trẻ.

- Em thật sự rất đau đầu.

- Nhưng em có cam kết gì không?

- Một văn bản viết tay - Ngọc Lan giơ tờ giấy đã nhàu nát ra, cô ta cầm nó bằng hai ngón tay như thể nó đáng ghê tởm lắm - Chỉ có điều, người ký là anh trai em.

- Không thể cho ông ta một chút gì được sao?

Ngọc Lan hừm nhẹ, cô không nói gì cả. Cô nhìn và bên ngoài đường với những chiếc xe đi qua đi lại vô vị. Trong tôi vẫn còn ký ức về lần đó.

Tôi và Ngọc Lan lái xe lên Nhà Thờ Đổ, cô ấy đã làm một cách nào đó mà tôi chắc chắn là cô ấy đã làm để không có một ai khác lên trên này được. Thật không may, đây là lần đầu tiên tôi phải dùng từ này cho sự lựa chọn của mình, tôi đã cầu hôn Ngọc Lan.

Và ngay sau đó, cô ấy đồng ý. Tôi vui đến nỗi nghĩ rằng tôi là kẻ chiến thắng. Tôi bế cô ấy lên, tự hứa rằng sẽ đem tất cả những gì hạnh phúc nhất đến dâng cho cô ấy. Lòng thành kính và tôn sùng của tôi dành cho cô gần như tuyệt đối vào lúc đó.

Tôi cầu hôn được Ngọc Lan cũng đồng nghĩa với việc tôi đã chạm tay vào thế giới của cô ấy. Thế giới chỉ nên dùng để ngắm. Ngọc Lan nhìn thẳng vào mắt tôi và nói rằng cô ấy đã giết người, cái xác nằm ở ngay đằng sau cốp xe, cô ấy muốn cùng tôi chôn nó.

Tôi chẳng tin được vào những lời mà Ngọc Lan sẽ nói, một người như cô ấy làm sao có thể giết người được. Cô ấy không thánh thiện quá mức, nhưng cô ấy sẽ biết cái gì mình nên làm, cái gì thì không.

- Em đã giết người thật. Lý do em muốn đến đây lần này chỉ là như vậy thôi.

Ngọc Lan từng bảo cô ấy luôn thích làm mọi thứ một mình. Nhưng lần này, cô ấy muốn lôi tôi vào.

- Vì em tin anh và yêu anh.

Đó là cách thể hiện tình yêu của Ngọc Lan. Tôi đã sốc đến nỗi đứng im mất một phút. Những vui sướng vừa rồi hoá đá rất nhanh và thay vào đó là một cảm giác hụt hẫng, hoang mang. Tôi chỉ là một nhà văn bé nhỏ, vậy mà phút chốc đã biến thành một kẻ giết người.

nguoi vo ma (phan 14) - 2

Những vui sướng vừa rồi hoá đá rất nhanh và thay vào đó là một cảm giác hụt hẫng, hoang mang. Tôi chỉ là một nhà văn bé nhỏ, vậy mà phút chốc đã biến thành một kẻ giết người. (Ảnh minh hoạ)

Người mà Ngọc Lan giết là ông lão ở khu đất phía Tây ngoại thành. Cũng chính là ông lão đã đến tìm cô và “giảng đạo” cho cô về sự lương thiện. Tôi hiểu Ngọc Lan chúa ghét những kẻ thích nói đạo lý. Cô ấy chỉ tin vào bản thân mình, làm những việc mà cô ấy cho là đúng, có lẽ là do cách nuôi dạy nuông chiều của bố mẹ cô mà lên.

Tôi đánh tay lái vào hầm gửi xe, Ngọc Lan vẫn đang nhìn lại bản hợp đồng chuyển nhượng được viết tay.

- Anh em trong gia đình mà cũng hại nhau đến nông nỗi này. Em chúa ghét những kẻ đem tình thân ra trục lợi cho mình.

- Ông ta đã làm gì vậy?

- Cho đất ông em, người ta vẫn thường tặng quà nhau bằng đất cát khi quỹ đất thừa thãi, khi đất chẳng để làm gì, khi đất là thứ rẻ mạt. Nhưng cho thì cho bằng mồm, đến thời đại giấy trắng mực đen như thế này nó chẳng giải quyết được gì hết.

- Như thế thì ông ta rất tốt với em trai của mình mà.

Ngọc Lan cười nhạt, cô cất tài liệu vào trong cặp. Tôi giúp cô mở chốt dây an toàn.

- Ông ta đã đòi lại nó khi công ty chúng ta hỏi mua. Đó là lý do mà em trai ông ta đến gặp em. Ông ta bị anh mình dồn vào đường cùng.

- Nhưng anh không hiểu - Tôi buồn rầu nói - Tại sao em lại phải giết ông ta kia chứ?

- Chỉ là vô tình thôi, trong lúc tức giận ông ta định đánh em và một tay vệ sĩ khốn kiếp không biết từ đâu chui ra… - Ngọc Lan làm động tác tay - Như thế đấy. Lão ta chết dí luôn.

Tôi sợ hãi vì kiểu nói chuyện “lạnh như tiền” của Ngọc Lan. Cô ấy muốn lôi tôi vào vụ này chỉ để ràng buộc tôi. Cô ấy có biết bản thân đang nói về một mạng người mà mình đã giết không? Ông lão ấy không có tội, ông ấy chỉ đang muốn bảo vệ thứ duy nhất thuộc về mình. Một thứ đã từng khiến ông vui biết mất. Ngọc Lan nói đúng, những kẻ như cô thật sự rất vô tình. Cô ấy thậm chí còn chẳng có một chút nào hối hận về hành động đó cả.

Còn tôi chắc sẽ bị ảm ảnh suốt cả một đời. Chính tôi, chính tay tôi đã đào huyệt chôn ông lão đó. Chính tôi đã rải đất lên khắp cơ thể của ông. Tôi đã nhìn ông lấy cuối. Khuôn mặt ông như đang say ngủ.

Khoan đã…

Vương ngẩng đầu lên, anh bất ngờ khi thấy mình đã viết được những năm tờ giấy, kín cả hai mặt. Đúng là bệnh nghề nghiệp.

Vương bật cười, nhìn lại hai chữ “say ngủ” mà mình đã viết trong anh chợt nảy ra một suy nghĩ. Một suy nghĩ rất quan trọng.

Vương bật dậy, anh đi thẳng tới tấm kính đằng xa - nơi mà anh biết vẫn có kẻ đang theo dõi anh nãy giờ. Không có Ngọc Lan nào hết, Ngọc Lan đã thực sự chết rồi. Cô ấy không bao giờ có thể trở về được, cô ấy sẽ mãi mãi ở lại cái nơi tăm tối như ông lão kia.

Kẻ giết người thì phải đền tội. Đó là một điều không thể chối cãi.

- Ra đây, mau ra đây, các người mau ra đây. Tôi không phải kẻ giết người, tôi có manh mối, tôi sẽ khai hết… Ra đây, ra đây mau.

Vương hét lên, đồng thời đập mạnh vào tấm kính trước mặt. Anh không thấy họ, anh chỉ thấy hình ảnh điên cuồng của mình đang phản chiếu trong đó. Như một con quỷ độc ác luôn tồn tại trong bản ngã của mỗi con người, như một gã khốn nạn, say khướt lạc lối trong thứ tội lỗi đen ngòm, như là chính anh từ khi rơi vào tình yêu của Ngọc Lan.

Ngọc Lan là một kẻ giết người, và Vương đã âm thầm tiếp tay cho cô dù anh thấy ghê tởm với điều đó. Có thể, đây là nguyên nhân khiến tình yêu và sự tôn sùng trong Vương đã biến mất, thay vào đó chỉ là sự phục tùng.

Chỉ với hai từ "say ngủ" Vương như hiểu ra được tất cả mọi chuyện. Anh là người nắm giữ bí mật, đồng thời cũng là chìa khoá của vụ án này. Kẻ đã gây ra tất cả những chuyện này là ai? 

Đón đọc phần 15 truyện dài kỳ: Người vợ ma vào 19h00 ngày 7/12 tại mục Eva Yêu.

Người vợ ma (Phần 13)
Hoài liếc nhìn Nguyên Thục, cố gắng đọc hết suy nghĩ của cô ta. Tại sao vào giây phút này, cô lại chọn nói ra tất cả thay vì che giấu? chẳng phải lúc...
Theo Thái Anh (Khám phá)
Tin bài cùng chủ đề Người vợ ma