Ai là kẻ ngoại tình? (Phần cuối)

Ngày 03/07/2018 19:00 PM (GMT+7)

Trong lòng tôi lúc đó thấy vừa nực cười, vừa chua chát. Người đàn ông này đủ bí ẩn, nhưng không còn đủ thu hút tôi như lúc mới gặp lại nữa. Tôi đã có một năm để suy ngẫm về sự quay lại chớp nhoáng của anh trong cuộc đời. Tự coi đó là một cơn say rượu mà thôi.

Ngọc Anh - một người phụ nữ xinh đẹp, tự do, hiện đại làm cho một công ty thám tử, cô ta không bao giờ để mình ràng buộc với một người đàn ông nào vì tự cho rằng cô cần nhiều hơn một người. Ngọc Anh qua lại với rất nhiều người nhưng chỉ một người làm cô nhớ mãi đó chính là mối tình đầu - Lân. Anh ta đã gây cho cô một vết thương đặc biệt.

Chuyện thật sự bắt đầu khi vợ của Lân đến để nhờ cô điều tra về anh và một người phụ nữ khác. Những điều trái khoáy bắt đầu xảy đến với cuộc sống năng động, dễ kiểm soát của Ngọc Anh. 

Đón đọc phần 1 truyện dài kỳ: Ai là kẻ ngoại tình? vào 19h00 từ ngày 21/6 tại mục Eva Yêu.

Người đàn ông đó là Lân, vừa nhìn thấy anh tôi đã mất mấy giây để hoàn hồn. Đúng là trái đất tròn, không ngờ cuối cùng lại gặp anh ta ở đây.

- Ủa Lân, là anh à? - Tôi hỏi.

Lân cùng những người khác nhìn tôi, họ có vẻ lạ lùng lắm. Một khoảng thời gian trôi qua, nhưng Lân lại không nói gì. Phải đến khi tôi hỏi lại:

- Anh có phải là Lân không?

Thì anh ta mới mỉm cười, gật đầu:

- Phải, là anh!

Tự nhiên tôi lại chẳng biết nói gì nữa. Một năm trước anh bảo đừng bao giờ gặp lại nhau, muốn chấm dứt với tôi. Nhưng một năm sau anh vẫn xuất hiện trước tôi, bình thản và tự tin đến vậy.

Tôi cười với những vị khách khác, sau đó rời đi mà không nói thêm điều gì.

Trong lòng tôi lúc đó thấy vừa nực cười, vừa chua chát. Người đàn ông này đủ bí ẩn, nhưng không còn đủ thu hút tôi như lúc mới gặp lại nữa. Tôi đã có một năm để suy ngẫm về sự quay lại chớp nhoáng của anh trong cuộc đời. Tự coi đó là một cơn say rượu mà thôi.

Tôi nhận ra rằng sau nhiều năm trôi qua, giữa tôi và anh không phải là tình cảm đơn thuần nữa. Mà chỉ là những câu hỏi về cuộc sống của nhau.

Anh đã từng ngoại tình? Đã từng có vợ? Chuyện gì đã xảy ra giữa hai người? Tại sao lại đến và đi một cách bất chợt như thế?

Những câu hỏi ấy chỉ anh mới có thể trả lời được, cho nên nếu anh muốn nói, anh sẽ tự nói ra thôi.

Vì quá mệt mỏi, tôi đã vào phòng nghỉ, cởi giày cao gót và nằm lên chiếc ghế salon dài của họ. Cả một buổi sáng chỉ toàn tiếp khách, chào những câu sáo rỗng, nhàm chán.

ai la ke ngoai tinh? (phan cuoi) - 1

Người đàn ông này đủ bí ẩn, nhưng không còn đủ thu hút tôi như lúc mới gặp lại nữa. (Ảnh minh hoạ)

Lân đột nhiên mở cửa và bước vào, trên tay anh còn là hai ly rượu. Tôi nhổm dậy, chờ đón từ anh một lời giải thích cho sự xuất hiện này.

- Xin lỗi! Uống một ly nhé?

Tôi đồng ý.

Có rất nhiều cách để đơn giản hoá một câu chuyện phức tạp, đó chính là đơn giản chính suy nghĩ của mình. Khi mà chúng ta không còn suy nghĩ, tìm ra hướng giải quyết, không toan tính mọi thứ xung quanh câu chuyện đó nữa, thì nó tự khắc hiện ra trước mắt chúng ta.

- Anh đã chạy trốn, chính xác là thế. Lẩn trốn khỏi tai mắt cũng như sự trả thù của bố con Nguyệt. Anh biết cô ta sẽ không để anh yên.

- Anh cũng tuyệt tình quá đó, vũ phu nữa, ai đời đi chấp đàn bà con gái bao giờ.

Lân cười hắt:

- Lúc làm rể cái nhà đó, anh đã muốn giết họ chứ đừng nói là đánh họ.

Tôi bật cười:

- Đáng sợ thật!

- Được rồi, bây giờ em có thể hỏi anh bất cứ điều gì mà em muốn.

Tôi lắc đầu:

- Có gì để hỏi nữa đâu. Mọi chuyện là như thế rồi mà. Anh bỏ vợ, và vẫn chịu sự đeo bám của vợ cũ. Hai người tự đấu đá qua lại, em chỉ là vô tình bị lôi vào.

- Không phải vô tình đâu. - Lân nói đầy ẩn ý.

- Cố tình chắc?

Lân đặt tay anh chạm nhẹ vào tay tôi, tôi rụt lại. Anh bất ngờ vì hành động đó.

- Nguyệt đã nói anh còn yêu em. - Tôi bảo - Có thể đây là một phần có liên quan. Nhưng thôi, cứ coi như không tính đi.

Lân định nói gì đó nhưng tôi nhanh chóng ngăn lại:

- Chuyện… đã qua rồi mà Lân.

Anh chùng xuống, không hiểu vì sao tôi lại thấy anh buồn bã.

- Phải, chuyện đã qua lâu rồi.

- Mà giờ em đang viết một cuốn tiểu thuyết về anh đấy, lúc nào xong em sẽ chuyển cho anh đọc.

Trông Lân có vẻ hơi bất ngờ về thông tin này, anh bật cười, ly rượu trong tay anh khẽ rung:

- Trời đất, lại chuyển hướng sang làm nhà văn à?

- Chưa thể gọi là nhà văn được. Viết dăm ba câu chuyện nhảm nhí thôi.

Tôi nghĩ, Lân vẫn còn tình cảm với tôi. Một loại tình cảm không giống như tình yêu. Nếu như tôi nhớ về anh vì anh là người đầu tiên dám đá tôi, thì chắc anh cũng nhớ tôi theo kiểu tôi là một con đàn bà khốn nạn đã ngủ với một người đàn ông khác không phải anh.

Con người ta nhiều lúc nên giữ lại một chút ảo tưởng cho bản thân mình. Nghĩ về anh, một người đã cũ vẫn còn thương tôi, lo lắng cho tôi là một cảm giác gì đó khá ấm áp và hạnh phúc.

Mà tôi thì ít khi có những loại xúc cảm như vậy.

Đột nhiên, tôi giơ bàn tay trái có đeo nhẫn ở ngón áp út của mình lên và nói bằng một giọng hào hứng:

- Ngày này tháng sau em lấy chồng.

Lân khựng lại một lúc, ánh nhìn của anh rất phức tạp. Tôi thấy trong lòng mình chộn chạo.

Không khí xung quanh chỉ còn tiếng nhạc và tiếng chúc tụng từ bên ngoài vọng vào. Lân không nói gì và tôi cũng vậy.

- Chính là người đàn ông anh đã gặp ở khách sạn.

- Người đã đi cùng với Lan sao?

Tôi gật đầu. Không muốn giải thích gì thêm cả.

ai la ke ngoai tinh? (phan cuoi) - 2

Tôi nghĩ, Lân vẫn còn tình cảm với tôi. Một loại tình cảm không giống như tình yêu. (Ảnh minh hoạ)

Đơn giản là tôi muốn lấy anh ta. Nhưng không dám chắc sẽ chung sống được với anh đến bao giờ. Anh ta có thể chịu đựng được cái tính cổ quái của tôi đã là một việc rất khó khăn rồi, cho nên tôi không đòi hỏi gì hơn cả.

- Sao em lại đồng ý lấy người đó? Vì giống nhau à?

Tôi nghe thấy trong giọng của Lân có một chút giễu cợt. Nhưng tôi không tức anh. Tôi cười và đáp:

- Cũng đúng. Anh ta giống em khá nhiều điểm. Với lại, anh ta kiên trì với em.

Nói đến đây, tôi lại thấy người giễu cợt chính là mình chứ không phải Lân. Điều đó khiến anh chỉ biết cúi đầu che giấu cảm xúc.

Tôi cũng đã nghĩ kỹ rồi, không sớm thì muộn, tôi cũng sẽ phải lấy một ai đó. Dù tôi muốn hay không.

- Chúc mừng! - Lân buông ra một câu nói.

Tôi hạ tay xuống:

- Đợi đến khi em bỏ chồng chúc mừng vẫn chưa muộn.

Thế là hai chúng tôi cùng cười, cùng uống ly sâm panh mà anh vừa đem vào. Tự nhiên tôi không hiểu mối quan hệ, hay mối lương duyên của chúng tôi là gì nữa. Những chuyện xảy ra trong đời nhiều khi lộn xộn và đầy bất ngờ, nhưng chúng giúp ta nhận ra một điều rằng: Cuộc đời của bạn là do bạn quyết định chứ không phải bàn tay của người khác.

Với tất cả những chuyện nằm về phía tuổi thơ, và những chuyện nằm ở đoạn trưởng thành. Tôi thấy mình đã đến lúc nên làm chủ.

Giới thiệu truyện mới:

Làm dâu được năm năm, cũng là năm năm Thanh nhẫn nhịn mẹ chồng đủ đường để trở thành một nàng dâu hiền thảo. Nhưng dù cô có làm mọi cách, cũng không thể vừa ý mẹ chồng. Không những thế, bà còn đang tâm chia cách mẹ con Thanh khi nó vừa mới sinh ra, còn đỏ hỏn bà đã bế nó về nhà và nuôi nấng, từ chối tình mẫu tử của Thanh dành cho nó chỉ vì một lời phán của thầy bói: Thanh mang hoạ sát con!

Khi mâu thuẫn này chưa được giải quyết thì mâu thuẫn khác lại xảy đến, Thanh được bác sĩ chẩn đoán không thể có con. Mọi hy vọng làm mẹ của cô bị chặt đứt. Thanh phải quay sang đấu tranh với mẹ chồng để giành con lại từng chút một.

Đón đọc phần 1 truyện dài kỳ: Làm dâu chốn địa ngục bắt đầu từ 19h00 ngày 4/7 tại mục Eva Yêu.

Ai là kẻ ngoại tình? (Phần 11)
Dạo này có khá nhiều người muốn nói chấm dứt với tôi. Điều đó cũng khiến tôi hơi buồn. Nhưng nực cười ở chỗ là họ tự kéo tôi vào những cái mớ bòng...

Theo Mai Sương (Khám Phá)
Tin bài cùng chủ đề Ai là kẻ ngoại tình
Tin hay đừng bỏ lỡ