Người đàn bà hư hỏng (Phần cuối)

Mọi thứ lại trở nên yên lặng, Hùng bối rối khi Ngân hỏi như vậy. Cô ta không muốn đưa người đã hại cô vào tù, chuyện này khiến cho mọi kế hoạch của Huy và Hùng đã vạch ra trước đó đi vào ngõ cụt.

Ngân là một người đàn bà sống an phận trong vinh hoa phú quý, hằng ngày đều có những thú vui tẻ nhạt đó là mua sắm, làm nail, làm tóc với những người đàn bà giàu có khác. Đến một ngày, cô được một người đàn bà bí ẩn giới thiệu đến một nơi chốn được gọi là "Thiên đường" - chốn vui chơi mới lạ và bí mật của những người phụ nữ có tiền. 

Nhưng Ngân không biết rằng mình đang dấn thân vào "địa ngục". Đó là nơi sẽ khiến cô không bao giờ trở về cuộc sống êm đềm trước kia được nữa.

Đón đọc truyện dài kỳ: Người đàn bà hư hỏng vào 19h00 tại mục Eva Yêu.

Ngân nhìn Hùng một hồi lâu, rồi cô bật ra một tiếng cười:

- Cậu nói tôi vào tù để làm người tử tế lại sao? Ai sẽ là người chứng minh cho tôi điều đó?

Hùng im lặng.

- Cậu có tội, cậu trốn được… như vậy thì cậu có thành người tử tế lại được không?

- Tôi…

- Cậu nghĩ đưa tôi vào tù thay Huy thì cậu sẽ rũ bùn được à?

Hùng không nói được điều gì nữa. Đúng, anh là người đã may mắn trốn thoát được khi công an ập tới. Anh không có tư cách gì để đưa Ngân vào tù. Nhưng đây là điều mà Huy muốn.

- Chỉ có chị mới có thể đưa Elly và Thạc vào tù thôi. Chị là nhân chứng sống, là tất cả đầu mối quan trọng.

- Nhưng tôi không muốn đưa họ vào tù thì sao?

Mọi thứ lại trở nên yên lặng, Hùng bối rối khi Ngân hỏi như vậy. Cô ta không muốn đưa người đã hại cô vào tù, chuyện này khiến cho mọi kế hoạch của Huy và Hùng đã vạch ra trước đó đi vào ngõ cụt.

Ngân thở ra một hơi dài thượt, cô ngả đầu ra ghế, nhìn mơ hồ vào khoảng không:

- Tôi chỉ muốn trở về quê và sống đến già. Cứ như vậy, không sân si gì nữa.

Chiếc ô tô đã dừng lại bên vệ đường, những dòng người hối hả đi qua. Cả cơ thể của Ngân đầy thương tích và vết bẩn, nhưng cô không còn quan tâm đến điều đó. Trong này điều hoa mát lạnh, mùi nước hoa nồng lên khiến cô hơi buồn nôn. Cô cảm thấy ghê sợ những mùi vị thế này lắm rồi. Cô thèm được nghe tiếng ve kêu râm ran, thèm được ngửi mùi người già của bà. Đến tận bây giờ Ngân mới hiểu ra, đó mới chính là thứ xa xỉ của mình. Đó là những điều đã không thể có lại dù cô có giở trò, có mưu mô thế nào đi chăng nữa.

Ngân rơi nước mắt trong lặng lẽ, Hùng sẽ không biết được rằng cô đang khóc. Hình ảnh phía trước trở nên mờ ảo, con đường phía trước nhập nhoè không còn rõ lối nữa.

nguoi dan ba hu hong (phan cuoi) - 1

Đến tận bây giờ Ngân mới hiểu ra, đó mới chính là thứ xa xỉ của mình. Đó là những điều đã không thể có lại dù cô có giở trò, có mưu mô thế nào đi chăng nữa. (Ảnh minh hoạ)

Ngân nói:

- Cậu đưa tôi về được không? Tôi muốn về quê. Đừng nói với Huy điều đó, cứ bảo tôi đã chạy thoát khỏi cậu rồi. Coi như là ân tình của tôi dành cho cậu ở Thiên Đường.

Hùng như đang suy nghĩ, anh nhìn ra ánh đèn điện bên ngoài, sau đó lại nhìn đến chiếc điện thoại trên xe. Chỉ vài tiếng nữa thôi có lẽ Huy sẽ gọi, nhưng anh không biết phải trả lời cậu ta như thế nào.

Một chiếc bình gốm hoa bị đập xuống, vỡ tan tành, theo sau đó là rất nhiều những đồ đạc dễ vỡ khác. Thạc lồng lên như một con thú, ông ta đập đi tất cả với sự cuồng điên của mình. Thạc vừa thở, vừa nói trong phẫn nộ:

- Tại sao nó lại bỏ trốn được?

Elly cúi đầu đứng bên ngoài, cô ta cũng có vẻ như đang run sợ. Thạc hít một hơi thật sâu nữa rồi đứng thẳng người, chỉnh lại cà vạt:

- Tôi đã nói rồi, nếu nó trốn thoát được thì mọi tội lỗi sẽ thuộc về cô.

- Kìa, anh rể.

- Ai là anh rể của cô? Tôi chưa bao giờ xem cô là ai.

- Anh…

- Tôi tưởng cô sẽ được việc, nhưng hoá ra vẫn chỉ là một cái thùng rỗng kêu to.

Elly nắm chặt tay lại, trong lòng không khỏi rủa thầm Ngân. Con ranh đó lại có thể chạy thoát được, cô đã đánh giá nó quá thấp rồi. Nhưng lão già này còn khiến cô tức điên hơn. Ông ta định phủi tay trong vụ này sao? Đừng hòng, cô đã có đầy đủ bằng chứng. Nếu như cô bị công an sờ gáy, thì vẫn có thể lôi ông ta theo. Đời Elly cô chưa sợ một ai, cũng luôn tính đường lui cho bản thân mình. Ngay cả Tuấn cũng không lại được với cô, thì lão già này có là gì.

Nhưng Elly không biết Thạc là ai, ông ta vốn đã nhìn thấu con người của Elly. Mọi đầu mối mà cô có đều đã bị Thạc bịt kín. Những đoạn ghi âm, hình ảnh, clip cũng được ông ta thuê người hack. Những việc thế này thường xảy ra như cơm bữa trong chốn thương trường, ông cũng không phải kẻ ngu ngơ mới bước chân vào đời.

- Mau ra ngoài đi! - Thạc đuổi - Từ giờ không cần phải qua đây nữa.

- Nhưng còn tiền…

- Tiền? Phi vụ thất bại mà vẫn muốn đòi tiền sao?

Elly cố gắng kìm nén, cô hỏi:

- Nếu Ngân muốn chúng ta vào tù…

- Cái đó tôi tự lo được. Còn cô, tự lo thân mình đi.

Elly hét lên:

- Anh không thể làm như thế được, vụ này cũng có cả anh nữa.

- Có tôi sao? - Thạc trở mặt - Là cô tự đến và cung cấp mọi thứ rồi tự làm đấy chứ. Tôi đâu có làm gì nào?

- Anh… Đồ khốn nạn.

Thạc cười nhẹ, ông ta bước đến chỗ Elly mà thì thầm:

- Một đám cóc ghẻ mà đòi hoá thiên nga. Hoang đường!

Elly giận run người nhưng cô không thể làm được gì. Những thớ thịt trong người căng ra. Ông ta nói cô là cóc ghẻ sao? Con cóc ghẻ này đã sống hơn mười năm trong thế giới này và nó cũng có đủ chiêu trò để đối phó với các người.

Không lâu sau, trên báo đưa tin đã bắt được Elly, người đàn bà đứng đằng sau khá nhiều phi vụ buôn người, mại dâm, thậm chí còn có cả kinh tế. Người tình của ả là Tuấn vẫn đang trong quá trình điều tra nhưng có vẻ như sẽ được giảm nhẹ tội. Ngay sau khi tất cả bị bại lộ, Elly trốn ba tháng rồi bị phát hiện đang lưu lạc trên đất Thái. Cô ta bị công an ập đến khi đang chuẩn bị làm thủ tục xuất cảnh để rời khỏi Thái Lan.

Trong đám đàn bà vẫn thường qua lại với cô, ai cũng nơm nớp lo sợ không biết họ có bị liên luỵ gì không. Họ cũng thường cống nạp cho cô ta không ít tiền, trở thành những tay trong, những “ngân hàng” di động của cô ta trong mỗi phi vụ. Một số người vì sợ quá mà cả ngày ở trong nhà sinh ra trầm cảm rồi tự tử, nhưng rất may đã được phát hiện kịp thời.

Thạc nhìn đống báo đầy những tin tức về Elly mà cười đầy hài lòng. Đây chính là một cái kết mà ông ta muốn. Thạc ngửa cổ ra sau ghế, nhấn chuông và thư ký chạy vào sẵn sàng nghe lệnh.

- Hôm nay không có cuộc họp nào chứ?

- Dạ chỉ có cuộc gặp mặt đối tác vào lúc bảy rưỡi tối.

- Tốt.

Thạc phẩy tay cho thư ký lui ra ngoài, ông ta gác ngửa đầu lên nhìn trần nhà và nhắm hờ mắt. Đây là giang sơn của ông, ông muốn làm gì cũng được.

Đột nhiên chiếc điện thoại bàn đổ chuông, Thạc đưa tay ấn nhẹ, từ đầu dây bên kia vang lên một giọng nói của nam:

- Huy vẫn đang đi học bình thường, không có bất cứ dấu hiệu khả nghi nào. Ngoài ra, cậu ta làm thêm ở một quán cà phê trong thành phố, hằng ngày đều làm đến chín giờ tối. Không tiệc tùng, không bạn gái, cũng không gặp gỡ ai…

Thạc hừm nhẹ, nhỏ giọng nói cho bản thân mình nghe:

- Đúng là thằng trời đánh.

nguoi dan ba hu hong (phan cuoi) - 2

Ông ta nói cô là cóc ghẻ sao? Con cóc ghẻ này đã sống hơn mười năm trong thế giới này và nó cũng có đủ chiêu trò để đối phó với các người. (Ảnh minh hoạ)

Khoảng ba năm sau khi tất cả mọi chuyện xảy ra, khi Ngân đang sống trong căn nhà của bà, hằng ngày đều cho gà ăn, trồng rau, rào lại khu vườn đã từ lâu chẳng có ai đoái hoài cô mới nhớ ra, mình và Thạc chưa hề ly hôn. Hoặc có thể lúc này ông ta đã đơn phương ly hôn, đã có vợ mới rồi, nhưng biết đâu lại chưa.

Trước kia ông ta từng doạ dẫm sẽ giữ cô lại cả đời để hành hạ cô. Với tính cách của ông ta, những chuyện thế này cô không thể nào đoán được.

Người trong làng này không còn nhận ra Ngân là ai nữa. Có một cô ngốc hay đi chăn bò vẫn ghé qua nói chuyện. Ngân mời cô ta vài món đồ ăn vặt như khoai nước, ngô luộc, lạc rang… Cô ta đều tỏ ra rất vui như được cho báu vật gì đó.

Tự nhiên Ngân xúc động, khi mà trên đời này, những điều nhỏ nhặt thế này lại khiến con người ta hạnh phúc nhường ấy. Vậy mà cô bao nhiêu năm lại lạc lối trong những mộng tưởng xa vời, trong những thứ không thuộc về mình.

Ngân còn định nuôi thêm chim bồ câu, nhưng chưa tìm được người làm chuồng. Cô có ngâm vài bình rượu mơ nữa, song vẫn chưa tìm được người để uống cùng. Cuộc sống này có chút cô đơn, nhưng chung quy lại vẫn là an nhàn và thanh bình hơn bao giờ hết.

Thi thoảng Ngân có ra mộ bà để nói chuyện, cô luôn tin bà có thể nghe thấy lời cô nói. Và cô luôn xin lỗi bà mỗi cuối câu chuyện. Vì tất cả những gì cô đã làm, đã huỷ hoại đi hy vọng của bà chỉ vì một sự tức giận tuổi trẻ. Tình yêu. Không thể gượng ép, không thể mua đi bán lại được bằng tiền. Cô đã hiểu ra, nếu cô yêu một người, mà người đó không hề yêu cô, thì chỉ có cô là đang vô duyên với họ thôi. Đáng lý ra, cô nên âm thầm buông bỏ chấp niệm này.

Một buổi sớm mùa hè trong vắt, khi Ngân đang đem đám cải ra phơi để chuẩn bị muối dưa thì từ đằng sau nghe tiếng bước chân. Cô quay lại, đám rau trên tay rơi xuống đất.

Anh đứng trong màu nắng sớm, mặc một chiếc áo sơ mi đơn giản, đi giày thể thao. Trên vai anh là một cái ba lô lớn. Hình như đã đi rất xa thì phải. Rồi anh bước đến ôm chầm lấy cô, nói bằng giọng xúc động:

- Cuối cùng thì cũng đã tìm được em rồi.

Ngân gọi khẽ:

- Tôi… Huy…

- Không cần nói gì cả, chuyện ba năm còn dài lắm. Chúng ta ngồi xuống rồi cùng kể cho nhau nghe.

Ngân chợt nhớ ra bình rượu mơ vẫn chưa từng được động vào. Tuy chưa đủ năm để trở nên ngon đặc biệt, nhưng có lẽ cũng đủ để làm say lòng người.

Giới thiệu truyện mới:

Quế - một người phụ nữ xinh đẹp, tự do, hiện đại làm cho một công ty thám tử, cô ta không bao giờ để mình ràng buộc với một người đàn ông nào vì tự cho rằng cô cần nhiều hơn một người. Quế qua lại với rất nhiều người nhưng chỉ một người làm cô nhớ mãi đó chính là mối tình đầu - Lân. Anh ta đã gây cho cô một vết thương đặc biệt.

Chuyện thật sự bắt đầu khi vợ của Lân đến để nhờ cô điều tra về anh và một người phụ nữ khác. Những điều trái khoáy bắt đầu xảy đến với cuộc sống năng động, dễ kiểm soát của Quế. 

Đón đọc phần 1 truyện dài kỳ: Ai là kẻ ngoại tình? vào 19h00 từ ngày 21/6 tại mục Eva Yêu.

Người đàn bà hư hỏng (Phần 19)
Ngân vẫn im lặng, nín thở chờ đợi điều sắp xảy đến với mình. Đây là người của Thạc sao? Ông ta đã tiên liệu được chuyện này? Từ khi chứng kiến hết sự...
Theo Thuỵ An (Khám Phá)