Chồng hờ! (Phần 4)

Ngày 05/04/2019 18:00 PM (GMT+7)

Hồng hoảng sợ, cô bắt đầu cảm thấy khó thở và chóng mặt. Chứng sợ không gian hẹp khiến cô hoảng loạn, đập cửa mạnh hơn, đến mức hai bàn tay đỏ bừng cả lên.

Tỉnh dậy và phát hiện ra mình đang nằm trong bệnh viện, Hồng vô cùng hoang mang khi không hiểu chuyện gì đã xảy đến với mình. Cô đột nhiên có thêm một đứa con trai ba tuổi, đồng thời nhận ra bản thân đã già đi rất nhiều so với trí nhớ của mình. 
Thêm vào đó, một người đàn ông lạ hoắc tự dưng xuất hiện và nhận là chồng của cô. 
Chuyện gì đã xảy ra với cô? Đâu là thật? Đâu là giả? Cô phải làm gì để tìm kiếm lại những mảnh ký ức mà mình đã bỏ lỡ? 
Đón đọc truyện dài kỳ Chồng hờ! vào 19h00 ngày 02/04 tại mục Eva Yêu.

Hồng ngồi trên giường, cố gắng suy nghĩ xem làm thế nào để đi ra ngoài. Bé Bin đã ngủ say tít từ lâu, bàn tay nó vẫn nắm chặt lấy tay cô.

Hồng nhẹ nhàng gỡ tay thằng bé ra. Cô bước xuống khỏi giường và đi về phía cửa. Nhưng cửa không mở được, dường như nó đã bị ai đó khóa từ bên ngoài.

Hồng nghĩ rằng cửa bị kẹt, cô lắc mạnh tay nắm cửa để kéo nó ra, nhưng không kéo được. Cửa chắc chắn đã bị khóa. Hồng ngoài đầu lại nhìn xung quanh, căn phòng không có cửa sổ, bị bịt kín mít.

Cô hốt hoảng, đập mạnh cửa. Sự sợ hãi bắt đầu xâm chiếm lấy lý trí của cô. Hồng đập cửa như thể sắp chết đến nơi, thậm chí còn lấy hết sức để xô vào cửa. Nhưng cánh cửa to lớn thì chẳng hề suy chuyển.

Cô phải gọi người đàn ông kia. Hồng chợt nhớ ra cô còn không biết tên anh ta là gì, người mà đã nhận là chồng cô.

- Này! Anh gì ơi! Mở cửa cho tôi với!

Hồng hét lên. Phòng được cách âm khá tốt nên chẳng có tiếng động nào lọt được ra ngoài.

Hồng hoảng sợ, cô bắt đầu cảm thấy khó thở và chóng mặt. Chứng sợ không gian hẹp khiến cô hoảng loạn, đập cửa mạnh hơn, đến mức hai bàn tay đỏ bừng cả lên.

- Mở cửa!

Bé Bin tỉnh dậy, thấy mẹ như vậy cũng sợ hãi và gào toáng lên khóc.

Ở phòng bên cạnh, Thịnh đang họp với một vài vị khách qua camera. Anh nghe thấy tiếng đập thình thịch phát ra từ phòng ngủ của mình. Thịnh vội vàng tắt cam và chạy sang kiểm tra.

Mở cửa ra, anh thấy Hồng đang gào loạn lên, nước mắt giàn dụa. Cô kiệt sức ngã vào lòng anh.

- Em sao vậy? Hồng?

Thịnh lau nước mắt trên mặt cô, dìu cô về giường, xoa lưng cho cô, giúp cô hít thở đều lại như bình thường.

Hồng dứt khỏi cơn hoảng loạn, ngay lập tức cảm thấy khó hiểu. Cô chưa bao giờ bị mắc chứng sợ không gian hẹp, tại sao vừa rồi lại như vậy? Hoặc giả, trong phần quá khứ bị cô bỏ quên, có một chuyện gì đó đã xảy ra khiến cô bị ám ảnh tâm lý.

- Tôi không biết nữa. Chỉ là, phòng không có cửa sổ, cửa lại bị khóa. Tôi sợ.

Thịnh nhăn trán. Chính anh cũng không biết việc này. Trước đây, Hồng là một cô gái lạc quan, vô tư, và gần như chẳng sợ hãi điều gì. Chuyện gì đã khiến cô trở nên như vậy chứ?

Thịnh vuốt tóc cô. Bé Bin thấy mẹ đã bình thường trở lại thì cũng  thôi khóc. Thịnh vượn tay ra, đón lấy nó, để nó ngồi trong lòng mình.

- Đừng sợ. Cửa chỉ là bị kẹt thôi, không có gì cả.

chong ho! (phan 4) - 1

Trang vừa đẩy cửa ra thì đã bị đẩy vào trong nhà vệ sinh. Trong không gian chật hẹp của phòng vệ sinh trên máy bay, Trang bị đẩy ép vào tường.

Hồng không tin anh ta. Cửa không hề kẹt, cô đã dùng hết sức để đẩy nó, nếu như chỉ kẹt thôi, thì tại sao cô đã đập, đẩy, phá như vậy mà vẫn không mở được, còn anh ta chỉ cần xoay tay nắm cửa một cái là đã có thể mở cửa ra?

Cô không nói gì với Thịnh. Hồng quyết tâm giữ lại tất cả cho riêng mình. Bởi không tin anh ta, cô chẳng thể nói gì hay hỏi anh ta điều gì hết. Cô nhất định phải rời khỏi căn nhà này. Bằng cách nào đó.

- Bao giờ thì tôi được ra ngoài? Tôi muốn đi làm lại.

- Em còn đang bệnh mà. Việc làm sao? Em có thể nghỉ, anh sẽ chăm sóc cả hai mẹ con.

Hồng lắc đầu.

- Thế đâu có được.

- Vậy thì em cũng phải tĩnh dưỡng đi đã. Khi nào khỏi hẳn rồi hẵng tính, được không?

Hồng gật đầu. Cô đành phải nhịn ý định đi tìm Đăng xuống, chờ một cơ hội khác tốt hơn. Nhưng ít nhất cô cũng phải được đi ra ngoài đã, cô đã bị nhốt ở trong bốn bức tường quá lâu rồi.

- Chúng ta có thể đi ra ngoài vào hôm nay không?

- Hôm nay sao?

Hồng gật đầu, tỏ ra buồn rầu và chán chường. Dù không biết Thịnh là người thế nào, nhưng cô biết rõ, anh ta đang làm mọi thứ để thu hút sự chú ý của cô, và để cô ở nhà.

- Em ở nhà chán lắm rồi. Cảm thấy bí bách quá. Bé Bin chắc cũng vậy đấy.

Thịnh suy nghĩ một chút rồi gật đầu.

- Được, vậy thì tối nay chúng ta đi ăn nhà hàng nhé.

Bé Bin thích chí, nhảy cẫng lên. Hồng cười thầm khi đạt được mục đích của mình. Cô thậm chí có thể trốn đi ngay đêm nay.

***

Trang ngồi trên máy bay, vẫn hậm hực khi bị bắt đi công tác cùng với Dũng. Hắn ta là một tên dê xồm khốn nạn, lại luôn muốn tán tỉnh cô.

Thịnh thật quá đáng khi để cô đi cùng hắn. Anh gần như đã tuyên chiến với cô khi đưa ra quyết định như vậy. Nghĩ đến Hồng, người đang được cưng chiều và cung phụng, còn mình thì lại khổ sở như vậy, Trang không khỏi căm hận.

Cô ta đã mất nhiều công sức để có thể tống khứ Hồng khỏi cuộc đời mình, nhưng cô cứ như một bóng ma dai dẳng vậy, đeo bám cô mãi không dứt.

Trang uống hết chai nước, đứng lên đi vào nhà vệ sinh. Dũng đã đi đâu đó, anh ta không ngồi ở ghế, có lẽ là lên khoang hạng nhất tán tỉnh cô gái nào rồi cũng nên.

Trang bĩu môi, bỏ tấm chăn xuống, đi về phía nhà vệ sinh.

Trang vừa đẩy cửa ra thì đã bị đẩy vào trong nhà vệ sinh. Trong không gian chật hẹp của phòng vệ sinh trên máy bay, Trang bị đẩy ép vào tường. Dũng đưa tay lên bịt chặt miệng cô ta, một tay túm lấy chân váy cô, tốc lên. Bàn tay chai sần của hắn lướt qua đùi cô, khiến cô cảm thấy ghê tởm.

Trang muốn hét lên, nhưng hắn bịt chặt lấy miệng cô, thậm chí ngay cả thở cũng không được. Cô vươn tay ra phía cửa, nhưng hắn đè hẳn người lên người cô, cô không thể với tới tay nắm. Chân cô vung lên loạn xa.

Không ai nghe thấy. Không ai biết chuyện gì đang xảy ra trong nhà vệ sinh. Trang vừa hoảng sợ, vừa uất ức. Cô không khóc được, cũng không hiểu tại sao những chuyện này lại xảy ra với mình.

Thịnh không yêu cô. Dũng cưỡng hiếp cô. Cô còn lại cái gì đây?

chong ho! (phan 4) - 2

Đăng và Thịnh hằm hằm nhìn nhau, ánh mắt như phát ra tia lửa điện, đủ để giết chết đối phương.

***

Thịnh đưa Hồng đến một nhà hàng ở cách nhà anh khá xa. Đó là nhà hàng nơi hai người gặp nhau lần đầu tiên, vào năm năm trước. Sau năm năm, nơi này đã từ một quán ăn nhỏ xíu tầm thường, trở thành một nhà hàng cao cấp. Còn anh, tuy rằng đã có thêm một đứa con trai, nhưng cô lại mất đi quá khứ, còn anh thì đánh mất cô.

Những chuyện này thật là một đống hỗn độn. Anh phải đi thu dọn đống hổ lốn mà chính mình bày ra.

- Nơi này, em có cảm giác gì về nó không?

Hồng nhìn xung quanh, rồi nhún vai. Cô chẳng nhớ ra điều gì hết, cả về cái nhà hàng sang trọng thế này, cả về Thịnh. Đến giờ cô vẫn chưa hỏi tên anh.

Bé Bin chạy ra khu đồ ăn trẻ em, nhặt vài miếng gà chiên lên bỏ vào đĩa của mình.

Hồng để ý thằng bé một chút, rồi quay lại với câu chuyện đang dở dang. Cô lắc đầu. Thịnh lén trút ra một tiếng thở dài. Anh hiểu rằng mọi thứ thì phải từ từ, chưa kể, anh còn phải che giấu một chút chuyện xấu mà cô đã gặp phải. Anh chỉ muốn cô được vui vẻ. Nếu quá khứ là một mảnh khổ đau, vậy thì nhớ lại để làm gì đâu.

Thịnh không hỏi gì cô nữa. Ngược lại, Hồng lại bắt đầu hỏi anh vài điều.

- Anh tên là gì?

- Thịnh.

- Chúng ta yêu nhau bao lâu rồi?

- Năm năm.

Cô thắc mắc, nếu tình yêu của họ đủ mặn nồng đến thế, tại sao cô lại chẳng nhớ gì thế này?

- Đừng nghĩ nhiều nữa. Rồi em sẽ nhớ lại thôi, cho nên không cần phải lo lắng hay gấp quá làm gì.

Hồng gật đầu. Cô chăm chú vào món ăn trên bàn, mắt vẫn không quên để ý đến bé Bin đang lon ton ở quầy đồ cho trẻ em. Cô để ý thấy có một người đàn ông trẻ cứ đứng cạnh thằng bé nãy giờ. Anh thậm chí còn trò chuyện với thằng bé.

Thịnh lên tiếng, kéo lại sự chú ý của cô.

- Trông chúng ta, cứ như là hẹn hò lại từ đầu ấy nhỉ.

- Khụ.

Hồng sặc miếng cơm. Cô ho sù sụ, vươn tay ra định cầm lấy cốc nước, nhưng lại lỡ tay đụng trúng phải nó và khiến cho cái cốc đổ xuống, nước đổ ào xuống chiếc váy cô đang mặc.  Hồng luống cuống, túm lấy mấy tờ giấy ăn lau váy mình. Cô đứng dậy, hướng về phía nhà vệ sinh.

- Em đi rửa tay một chút.

- Để anh giúp em.

- Không cần đâu, em tự đi được. Anh để ý đến bé Bin đi.

Hồng chỉ về phía thằng bé, rồi cà nhắc đi về phía nhà vệ sinh.

Thịnh ngoái đầu ra sau. Một bóng hình đập vào mắt khiến anh sửng sốt. Đó là Đăng.

Chính là anh ta. Anh ta còn trò chuyện vui vẻ với thằng bé. Có lẽ Đăng chính là người mà thằng bé đã nhắc đến với anh.

Thịnh vội vàng đi đến phía cu Bin, cầm tay thằng bé vào kéo nó vào lòng mình.

- Tránh xa con tôi ra!

Đăng và Thịnh hằm hằm nhìn nhau, ánh mắt như phát ra tia lửa điện, đủ để giết chết đối phương.

Cu Bin chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, cũng không biết nên đứng về phía ai. Ánh mắt nó trở nên sợ sệt và thẳng bé hoàn toàn im lặng. Cứ như thể nó dự đoán được rằng sắp có một trận giông bão xảy đến vậy.

Trang rơi vào hoàn cảnh trớ trêu như vậy và đổ lỗi hoàn toàn cho Hồng, liệu cô có để cho Hồng được yên thân?

Còn Thịnh và Đăng, hai người sẽ nói gì với nhau. Rốt cuộc giữa họ đã xảy ra chuyện gì? Cả hai có từng quen biết? Hồng có gặp được Đăng hay không, và cho dù có gặp lại, cô có thể nhớ ra anh hay không?

Đón đọc truyện dài kỳ Chồng hờ! vào 19h00 ngày 06/04 tại mục Eva yêu. 

Chồng hờ! (Phần 3)
Cô luôn có cảm giác không đáng tin đối với Thịnh. Dù cùng là hai người lạ đối với cô, hai người chưa từng xuất hiện trong trí nhớ của cô, nhưng cô có...
Theo Thanh Thảo (thoidaiplus.giadinh.net.vn)
Tin bài cùng chủ đề Truyện ngôn tình
Tin hay đừng bỏ lỡ