Làm dâu chốn địa ngục (Phần 14)

Một phút sau, cửa xe mới mở ra. Người bước xuống là một phụ nữ xinh đẹp. Cô ta bước đi rất vững vàng trên đôi guốc cao gót. Sau đó cô ta mặc kệ những lời chửi bới không mấy tốt đẹp của tài xe, gõ gõ vào cửa kính của tôi.

Làm dâu được năm năm, cũng là năm năm Thanh nhẫn nhịn mẹ chồng đủ đường để trở thành một nàng dâu hiền thảo. Nhưng dù cô có làm mọi cách, cũng không thể vừa ý mẹ chồng. Không những thế, bà còn đang tâm chia cách mẹ con Thanh khi nó vừa mới sinh ra, còn đỏ hỏn bà đã bế nó về nhà và nuôi nấng, từ chối tình mẫu tử của Thanh dành cho nó chỉ vì một lời phán của thầy bói: Thanh mang hoạ sát con!

Khi mâu thuẫn này chưa được giải quyết thì mâu thuẫn khác lại xảy đến, Thanh được bác sĩ chẩn đoán không thể có con. Mọi hy vọng làm mẹ của cô bị chặt đứt. Thanh phải quay sang đấu tranh với mẹ chồng để giành con lại từng chút một.

Đón đọc phần 1 truyện dài kỳ: Làm dâu nơi địa ngục bắt đầu từ 19h00 ngày 4/7 tại mục Eva Yêu.

- Vậy ra em sắp ly hôn?

Sau cuộc nói chuyện với bác của Thành, Thành có ở lại và hỏi tôi câu y hệt như người bác của anh. Nhưng ngữ điệu của anh khi hỏi điều đó lại có phần vui thích, có phần giễu cợt.

- Ly hôn thì đã làm sao? Không ở được với nhau thì ly hôn thôi mà.

Thành thở dài, anh xoè bàn tay còn đeo nhẫn cưới của mình lên trước mặt tôi:

- Em nói thì dễ lắm, dễ vậy sao chúng ta còn bị ràng buộc? Anh và vợ đến bây giờ vẫn chưa giải quyết được. Hôn nhân không phải ai muốn đến, muốn đi là đi đâu.

Tôi nhìn Thành, hất mặt hỏi:

- Vậy anh định dạy khôn tôi điều gì đây?

Thành lắc đầu cười, anh ghé sát vào tôi:

- Không dám. Nhưng nếu như năm đó chúng ta đến được với nhau, thì có phải một số chuyện đã thay đổi không?

Đúng thế, nếu năm đó chúng tôi đến với nhau thì một số chuyện đã thay đổi rồi. Chỉ tiếc dù thời gian có quay lại, chắc tôi vẫn sẽ chọn buông tay anh. Có những thứ tình cảm nên giết chết hơn là phát triển. Như tình cảm của tôi dành cho anh. Đó là thứ tình yêu tội lỗi, không đáng được tôn thờ.

Sau ngày hôm ấy, tôi đến nhà mẹ chồng. Vì chuyện lùm xùm của bố mà tôi và Khoai được thoải mái chơi đùa với nhau hơn. Việt cũng tỏ ra mệt mỏi, anh ngồi một góc, khuôn mặt sầu não, đến tôi nhìn cũng thấy thương. Gia đình anh từ một gia đình được người ta kính nể, giờ chẳng khác gì trò vui cho thiên hạ. Mẹ với nàng dâu thì suốt ngày cãi vã, giờ thì đến cả bố ngoại tình.

Đến một lúc Việt không thể chịu đựng được nữa anh mới đứng dậy hét lên:

- Các người thôi đi được không?

Cả tôi, Khoai, bố mẹ chồng đều im bặt và quay ra nhìn anh. Anh chỉ tay loạn xạ:

- Con đi làm mệt mỏi rồi bây giờ về lại thấy cảnh này. Đúng là… gia môn bất hạnh.

Rồi Việt bỏ đi. Tôi có đuổi theo anh mà không được. Tôi và anh bây giờ chẳng khác nào mặt trăng với mặt trời, không thể nhìn mặt nhau, cũng không thể nói chuyện với nhau. Nhưng nhìn anh đau khổ vì chuyện gia đình như thế tôi cũng không nỡ lòng nào cả.

lam dau chon dia nguc (phan 14) - 1

Mày nghĩ mà xem, một con thất nghiệp như mày bốn mươi triệu còn là mơ chứ đừng nói bốn trăm. Mày còn muốn gì nữa? (Ảnh minh hoạ)

Mẹ chồng vì quá lao tâm khổ tứ với bố chồng tôi, nên khi tôi chơi đùa với Khoai bà cũng chẳng còn sức để chửi. Thậm chí bà con xua tay bảo:

- Mày bế nó đi đâu cho khuất mắt tao một cái, tao nhìn nó mà thấy ong hết cả thủ.

Nhưng tôi đến đây không hẳn là để chơi với Khoai, tôi đến vì có việc quan trọng.

- Bố mẹ, con muốn nói chuyện chia tài sản và giành quyền nuôi con sau khi ly hôn.

Mẹ chồng tôi đập vào tay vịn ghế, rên lên:

- Ôi trời, ôi trời… sao mà mày cứ ám tao hoài vậy Thanh? Mày có cái gì trong nhà này? Gia đình tao làm phúc cho mày phải tội mà.

- Bố mẹ đã làm được gì cho con? Năm năm trời còn làm dâu nhà này, mẹ lúc nào cũng chửi mắng, cũng coi thường con. Giờ đến lúc con chuẩn bị đi khỏi đây, mẹ vẫn nói mẹ làm phúc cho con. - Tôi bật ra một tiếng cười nhạt - Nực cười!

- Mày nói cái gì? - Mẹ tôi trợn mắt lên. - Tao nói cho mày biết nhé, ở cái nhà này một mình tao lo toan mọi việc. Chưa kể đứa con dâu hư như mày cũng khiến tao bao phen chao đảo. Tao không nuôi dạy được mày nên mày đi ra đường ra chợ ai nuôi thì nuôi. Còn chuyện sau ly hôn, tài sản tao nói rõ rồi. Mày sẽ có bốn trăm triệu. Mày nghĩ mà xem, một con thất nghiệp như mày bốn mươi triệu còn là mơ chứ đừng nói bốn trăm. Mày còn muốn gì nữa?

- Thế còn tiền của bố mẹ con thì sao?

- Tiền nào? Đấy là tiền ông bà gửi để nuôi dạy mày. Bao năm qua mày được ở nhà đẹp, được đi xe đẹp do con trai tao mua. Mày ăn ở thì nên tích đức đi con. Đừng có mở miệng ra mà tính toán với tao.

Sao trên đời lại có người thất đức nói đến chuyện tích đức như bà ta nhỉ? Là ai tính toán với ai đây? Tôi tức giận nắm chặt tay lại. Mẹ tôi đã luôn bảo nhà chồng tôi đã hết thuốc chữa rồi. Có cãi nhau cũng chẳng giải quyết được chuyện gì, họ luôn nghĩ là họ đúng thôi. Nhưng họ vẫn làm tôi tức chết.

Tôi đi đến bế Khoai lên, thẳng thắn nói với họ:

- Từ hôm nay con sẽ đem Khoai về nhà sống. Chừng nào chưa ly hôn, thì nhà đó vẫn là nhà của con. Nếu bố mẹ tự tin về pháp luật thì cứ kiện, nhưng con cũng được pháp luật bảo vệ đấy.

Bố chồng tôi không dám ho he tiếng nào vì sợ vợ, sợ nói rồi bà ta lại nhớ lại vụ hôm qua nên ông lẳng lặng đi vào phòng. Tôi hiểu tính của họ nên mới chọn thời cơ này vùng lên. Trước nay tôi đã quá nôn nóng.

Mẹ chồng tôi đứng dậy, rồi lại ôm đầu ngồi xuống như thể trúng gió. Tôi chỉ cười nhạt, tôi biết bà đang giả vờ.

- Ôi cái đầu của tôi, ui cha… sao mà tôi lại có loại con dâu này chứ? Thật là tức chết mà.

Tôi bảo:

- Mẹ cứ ở nhà dưỡng sức đi. Con bế Khoai về sẽ không phải để mẹ chăm sóc nữa. Uống công người ta lại bảo con dâu bắt mẹ chồng trông cháu.

- Mày…

Tôi không thèm đứng lại nghe người khác xúc phạm mình nữa, một tay bế Khoai, một tay xách túi đồ to và nặng đi thẳng ra cổng. Mẹ chồng tôi chạy ra đến cửa, bà vừa kêu đau đầu nhưng trông vẫn còn khoẻ lắm. Khi bà định kéo tay tôi lại thì Yến đứng chờ ở ngoài nãy giờ bước ra chặn đường. Mấy việc này con bé làm trơn tru quá rồi. Ngày xưa đi học nó cũng là chị đại một thời mà.

- Bác ơi, già yếu thì ở nhà ngủ nghỉ đi chứ chạy hùng hục thế này làm gì.

- Con ranh này, mày có tránh ra không thì bảo?

Tôi vẫy một chiếc taxi lại, bế con leo lên xe ngồi. Thấy Yến đang sắp sửa gây gổ với mẹ chồng, tôi vội vàng nói:

- Yến ơi đi thôi, chấp bà ta làm gì.

- Mày nói chấp ai, chấp ai? - Mẹ tôi chỉ tay.

lam dau chon dia nguc (phan 14) - 2

Đó chính là tình mẫu tử không ai có thể gạt bỏ được. Mẹ chồng tôi sẽ không hiểu được điều này đâu. (Ảnh minh hoạ)

Yến cũng là đứa thông minh, không muốn tội vạ gì nên nghe lời tôi, nó chạy lên xe rồi để mặc mẹ chồng tôi đuổi theo chiếc xe.

Yến quay đầu lại nhìn, cười nắc nẻ:

- Chà hôm nào phải xin mẹ chồng mày bí quyết mới được, già mà gân quá. Chạy thế kia thì gân cốt còn tốt lắm.

Khoai tròn mắt nhìn tôi, rồi nó dụi đầu vào ngực tôi như đang tìm nguồn sữa mẹ. Tôi biết nó đã cai sữa từ lâu rồi, nhưng nó vẫn nhớ lần đầu được ấp mặt vào ngực mẹ là thế nào. Đó chính là tình mẫu tử không ai có thể gạt bỏ được. Mẹ chồng tôi sẽ không hiểu được điều này đâu.

Tôi xúc động vuốt tóc của Khoai:

- Từ nay mẹ sẽ không rời xa con nữa.

Yến cũng biết được tôi sắp sửa khóc, con bé lấy giấy trong túi ra đưa cho tôi.

- Tao muốn mày mạnh mẽ như thế này Thanh ạ. Vứt mấy cái nề nếp đi, chúng ta chỉ nên nề nếp với những ai tốt với chúng ta, tôn trọng chúng ta thôi.

Bỗng nhiên chiếc xe phanh gấp khiến tôi phải nhoài người, chống tay vào ghế trước. Ở phía trước có một chiếc xe đỗ ngang như cố tính chắn đường. Tài xế liên tục nhấn còi và chửi rủa, nhưng chiếc xe đó vẫn không hề nhúc nhích.

Một phút sau, cửa xe mới mở ra. Người bước xuống là một phụ nữ xinh đẹp. Cô ta bước đi rất vững vàng trên đôi guốc cao gót. Sau đó cô ta mặc kệ những lời chửi bới không mấy tốt đẹp của tài xe, gõ gõ vào cửa kính của tôi.

Khi tôi kéo kính xuống, mới thấy rõ khuôn mặt ấy xinh đẹp nhường nào. Cô cất giọng nói, một chất giọng rất trong:

- Chào chị Thanh. Em có thể nói chuyện với chị một chút được không?

Trước sự lễ phép này của cô ta, tôi không cảm thấy thoải mái chút nào. Tôi bối rối nhìn Yến, nó nhíu mày như muốn bảo tôi xuống xe. Có lẽ nó cũng biết, nếu đây là một cuộc chiến, thì chẳng có gì hay ho khi tôi cứ ở trên xe với Khoai thế này.

Người phụ nữ này là ai? Tại sao cô ta lại chặn xe chỉ để "nói chuyện" với Thanh, câu chuyện đó đặc biệt như thế nào? Liệu Thanh sẽ làm gì trong tình huống này? Cô có thể chiến thắng chính cuộc hôn nhân của mình?

Đón đọc phần 15 truyện dài kỳ: Làm dâu chốn địa ngục vào 19h00 ngày 18/7 tại mục Eva Yêu.

Làm dâu chốn địa ngục (Phần 13)
Thật ra thì tôi đang cười thầm trong bụng, tôi cảm thấy luật nhân quả trên đời này không bao giờ tới muộn. Ác giả thì ác báo, bà ta gây ra bao nhiêu...
Theo Lan Vy (Khám Phá)
Tin bài cùng chủ đề Truyện ngôn tình