Làm dâu chốn địa ngục (Phần 19)

Tôi cười nhẹ, không nói gì cả. Có nợ thì ắt phải trả, những đau khổ mà anh gây ra cho tôi, đến một ngày nào đó sẽ có người trả lại anh. Mẹ tôi nói đúng, những người tạo ra nghiệp chướng đến một ngày nào đó sẽ nhận được một cái kết thích đáng cho mình.

Làm dâu được năm năm, cũng là năm năm Thanh nhẫn nhịn mẹ chồng đủ đường để trở thành một nàng dâu hiền thảo. Nhưng dù cô có làm mọi cách, cũng không thể vừa ý mẹ chồng. Không những thế, bà còn đang tâm chia cách mẹ con Thanh khi nó vừa mới sinh ra, còn đỏ hỏn bà đã bế nó về nhà và nuôi nấng, từ chối tình mẫu tử của Thanh dành cho nó chỉ vì một lời phán của thầy bói: Thanh mang hoạ sát con!

Mọi hy vọng làm mẹ của cô bị chặt đứt. Thanh phải quay sang đấu tranh với mẹ chồng để giành con lại từng chút một.

Đón đọc phần 1 truyện dài kỳ: Làm dâu nơi địa ngục bắt đầu từ 19h00 ngày 4/7 tại mục Eva Yêu.

Tôi không nói chuyện đó cho Việt biết, anh ta hẳn là đã bị lừa. Đúng là nồi nào thì úp vung nấy thôi, mèo mả gà đồng thế này âu cũng là quả báo. Tôi nghếch mặt lên và đi qua anh ta.

- Đi thôi anh. - Tôi còn cố nói giọng ngọt ngào với Thành nữa.

Nhưng Việt lại chạy theo tôi mà quát lên:

- Cô dám đi với người khác khi chưa ly hôn?

- Lạ chưa kìa, sao anh không nhìn lại mình đi.

Tôi khoanh tay nhìn người con gái đó. Cô ta không nhận ra tôi, tỏ vẻ biết điều đứng nép sau lưng của Việt. Đúng là lòng dạ đàn bà nham hiểm, đàn ông thì khó vượt qua ải mỹ nhân.

Thành kéo tôi lại, anh tỏ rõ ý muốn che chở cho tôi. Điều này khiến mắt Việt như có thêm lửa. Anh ta nghiến răng tới giựt tay tôi lại:

- Tôi là vì trách nhiệm của gia đình. Tôi phải kiếm đứa con, còn cô, cô thì phải làm gì?

Lý do buồn cười nhất mà tôi từng nghe. Trách nhiệm của gia đình? Trách nhiệm của anh ta là có đứa con trai và anh đã có rồi. Chỉ vì một lời nói của thầy bói mà anh gạt nó đi, coi nó như không phải con mình. Thử hỏi như vậy là tàn nhẫn hay là gì?

Tôi gật đầu, nói:

- Được, tất cả là lỗi của tôi. Tôi là loại người thế nào anh cứ việc nghĩ. Nhưng giữa chúng ta có cần phải níu kéo thế này? Anh đi đường anh, tôi đi đường tôi. Anh cứ làm cái trách nhiệm chó tha của anh đi, ai quản gì chứ?

Việt giơ tay lên, nhưng Thành đã vội giữ lại. Anh ta cố gắng giằng ra mà không được. Sức của Thành rõ ràng là hơn Việt. Việt trợn mắt nhìn anh ta, có vẻ không ngờ được tôi lại được người đàn ông thế này giúp sức.

- Đừng có động tay chân với phụ nữ.

- Bỏ ra. - Việt nghiến răng.

Cô gái kia níu áo Việt, như muốn khuyên ngăn anh.

- Đây là sếp của em!

Việt thở ra một hơi, cuối cùng anh ta cũng dịu xuống:

- Anh bỏ tay ra, tôi sẽ không làm gì cả.

Lúc này Thành mới buông tay Việt ra. Có vẻ cái nắm tay đó khá mạnh, nên Việt phải xoay vặn cổ tay của mình vì đau. Anh nhìn tôi đầy hằn học:

- Cô đợi đó, tôi thương cô định cho cô chút tiền khi ra khỏi nhà. Nhưng giờ thì, một cắc cũng đừng nghĩ mang đi. Để xem không có tôi, cô sống kiểu gì.

lam dau chon dia nguc (phan 19) - 1

Chỉ vì một lời nói của thầy bói mà anh gạt nó đi, coi nó như không phải con mình. Thử hỏi như vậy là tàn nhẫn hay là gì? (Ảnh minh hoạ)

Khi tôi lên xe của Thành, tôi vẫn thấy tim mình đập rất mạnh. Việt từng là một người đàn ông rất tốt, cho đến khi tôi đấu tranh lại những áp đặt của gia đình anh. Tôi cũng không biết việc mình vùng lên có phải là nguyên do chính làm tan nát gia đình không nữa, nhưng anh ta đúng là một tên khốn nạn. Ngày xưa tôi thật ngu ngốc khi tin vào những lời hứa của anh.

- Không sao chứ? - Thành hỏi.

- Anh có biết cô ta không?

Thành nghiêng đầu, hình như không hiểu tôi đang nói đến ai.

- Là cô gái đi cùng chồng tôi vừa rồi.

- Không, công ty không quá nhiều người, nhưng cũng không nhớ hết mặt được.

- Tôi đã từng thấy cô ta ôm ấp một gã đàn ông trong nhà vệ sinh. Xem ra cái thai đó chưa chắc đã là của Việt.

Thành bật cười, anh vặn khoá nổ máy xe:

- Thảo nào vừa rồi em ngạc nhiên đến vậy. Sao em không nói?

- Đó là quả báo cho anh ta, nói ra thì lại nhân nhượng quá rồi.

- Chà, cũng biết tính toán đấy.

Tôi cười nhẹ, không nói gì cả. Có nợ thì ắt phải trả, những đau khổ mà anh gây ra cho tôi, đến một ngày nào đó sẽ có người trả lại anh. Mẹ tôi nói đúng, những người tạo ra nghiệp chướng đến một ngày nào đó sẽ nhận được một cái kết thích đáng cho mình.

Anh ta nói thiếu anh ta tôi sẽ không sống được. Tôi từng cho là vậy. Vì tôi nghĩ đến bố mẹ mình, nghĩ đến con trai nên tôi mới nhẫn nhịn nhiều năm qua. Nhưng giờ thì tôi thấy, thoát khỏi anh ta tôi mới sống tốt được.

Ngày ra toà, bác của Thành đã xuất sắc đưa ra rất nhiều bằng chứng tố cáo nhà chồng đã bạo hành tôi nhiều năm qua. Còn chưa kể, bà đưa ra được những bằng chứng chứng minh sự suy đồi đạo đức bên nhà chồng sẽ ảnh hưởng xấu đến con trẻ. Còn chưa hết, bà yêu cầu bên nhà Việt bồi thường cho thân chủ của bà, tức là tôi một số tiền lớn để bù đắp tổn hại tinh thần lẫn thể xác. Với lập luận sắc bén bằng chứng cụ thể, dù bố chồng tôi đã rất cố gắng cãi lại nhưng không được. Tôi được hưởng một số tiền lớn và được giành quyền nuôi con.

- Mỗi tháng, bố của đứa trẻ sẽ phải đưa cho thân chủ tôi hai triệu để nuôi con.

Mẹ chồng tôi như sắp phát điên trên tòa. Công an phải nhiều lần chạy vào giữ bà ta lại mới không cho bà lao lên trước bàn của thẩm phán mà đánh ông ta.

- Các người để lương tâm cho chó tha rồi à mà bắt gia đình tôi phải chịu thiệt thòi đến vậy? Con ranh này nó làm được gì cho gia đình tôi? Đây là kế hoạch của nó.

Tôi hiểu được tâm trạng của mẹ chồng, tiền của bà tựa như máu thịt, bảo bà bồi thường thì khác gì cắt da thịt của bà đi.

Tôi nhìn bà, nói đầy tự tin:

- Con đã hy sinh quá nhiều rồi thưa mẹ. Số tiền này con đáng được nhận.

Việt đập bàn chỉ tay:

- Tôi không phục, cô ta cũng ngoại tình với người khác khi chúng tôi chưa ly hôn. Cô ta chẳng lẽ không suy đồi đạo đức sao?

- Anh có bằng chứng không? - Bác Thành hỏi lại.

Việt ú ớ:

- Cái đó… chính mắt tôi đã nhìn thấy.

Bác Thành mỉm cười:

- Tôi cần bằng chứng.

- Bà…

- Còn không, đừng mở miệng ăn nói ngu ngốc ở đây nữa.

- Bà bảo ai ngu ngốc hả?

Lần này thì đến Việt định lao ra đánh luật sư của tôi.

lam dau chon dia nguc (phan 19) - 2

Mọi thứ đang rất tốt đẹp thì Thành nhận được một cuộc điện thoại của vợ. Tôi có thể nghe thấy tiếng khóc của cô ấy ở đầu dây bên đó. (Ảnh minh hoạ)

Phiên toà kết thúc trong êm đẹp với tôi, nhưng là ác mộng với gia đình nhà Việt. Bố chồng tôi cứ vừa đi vừa cúi đầu, để mặc mẹ chồng tôi đay nghiến hết lời. Việt thì vẫn cố gắng chạy theo thẩm phán phân bua, nhưng ông ta đã phải tức giận quay lại nói:

- Giờ thì tôi càng chắc chắn hơn về quyết định của mình. Hãy giữ lại chút tự tôn của mình đi.

Vậy là mọi chuyện đã kết thúc? Tôi vẫn không thể nào tin được rằng tôi có thể làm được đến mức này. Ly hôn, đòi lại được con trai và có một khoản tiền lớn. Mẹ chồng chạy đến trước mặt tôi, bà như hoá điên, tóc tai rối bời, mắt trợn ngược đầy đáng sợ:

- Mày sẽ phải trả giá, mày sẽ phải trả giá với những gì mà mày gây ra.

Tôi được công an giải vây, họ đe doạ sẽ dùng biện pháp mạnh nếu bên nhà Việt còn uy hiếp tôi.

- Cô được lắm! - Việt bảo.

- Là anh đã khiến tôi có ngày hôm nay, tôi phải cảm ơn anh.

- Đừng tưởng mọi chuyện đã kết thúc. Đừng tưởng rằng cô đã thành công.

- Vậy anh cứ làm những gì mà anh muốn đi.

Tôi cùng với bác Thành bước vào xe của Thành, anh đã đợi ở ngoài này từ sớm. Tôi gọi điện cho bố mẹ và kể mọi chuyện, bố tôi cười vui vẻ nói:

- Cuối tuần bế cháu về cho ông bà nhé.

Thành cũng chúc mừng tôi:

- Có nên đi ăn uống gì không nhỉ?

Tôi bảo:

- Được, bây giờ tôi đang là triệu phú mà. Tôi mời.

- Thế về nhà bác đi, bác sẽ làm một bữa.

Mọi thứ đang rất tốt đẹp thì Thành nhận được một cuộc điện thoại của vợ. Tôi có thể nghe thấy tiếng khóc của cô ấy ở đầu dây bên đó. Thành lặng đi, rồi ngắt máy. Anh cố gắng giữ cho giọng thật bình thường, đó là lần đầu tiên tôi thấy anh để lộ một cảm xúc nào đó ra:

- Bà ấy mất rồi.

Mọi sóng gió có vẻ như đã kết thúc với Thanh nhưng lại bắt đầu nổi lên với Thành khi mẹ vợ anh - một người mà anh kính trọng đã ra đi. Liệu cuộc hôn nhân giữa Thành và Ly có chấm dứt? Thành có quay trở lại bên người mà anh thương yêu?

Đón đọc phần 20 truyện dài kỳ: Làm dâu chốn địa ngục vào 19h00 ngày 23/7 tại mục Eva Yêu.

Làm dâu chốn địa ngục (Phần 18)
Câu này là Thành nói, đầy ẩn ý nhưng tôi vẫn có thể hiểu được. Anh đang chê trách tôi vì tôi đã bỏ anh đi. Tôi đã bỏ anh để đi theo một người đàn ông...

Theo Lan Vy (Khám phá)
Tin bài cùng chủ đề Làm dâu chốn địa ngục