Người vợ ma (Phần 15)

Ngày 07/12/2018 19:00 PM (GMT+7)

Khi tôi bước qua phòng kỹ thuật điện nước của toà nhà, thì một bàn tay mượt mà vươn ra và kéo tôi lại. Ngay sau đó, cánh cửa đóng vào chắn hết mọi ánh sáng. Chỉ có bóng tối, chỉ có mùi cỏ dại ngai ngái khiến tôi vẫn ám ảnh bao lâu nay.

Vương bị bắt vì tội giết hại vợ mình, tất cả mọi bằng chứng đều đẩy anh đến với tội danh đó. Nhưng anh vẫn nhất quyết nói rằng: Anh không giết cô ta. Trong trí nhớ của anh, anh chưa từng làm điều gì quá đáng với cô. Lúc nào cũng yêu chiều cô. Chỉ có một điều mà anh có thể chắc chắn: Đó là cô đã chết. Bị đâm mười nhát, ngay trong phòng ngủ.

Ngay trong khi Vương nghĩ rằng mình đang bị vu khống thì cũng là lúc điều đó xảy ra. Tại phòng giam, anh nhìn thấy vợ mình trở về.

Đón đọc phần 1 truyện dài kỳ: Người vợ ma vào 19h00 ngày 23/11 tại mục Eva Yêu.

Hai tay công an từ đâu chạy đến giữ chặt anh lại, họ đẩy lưng anh xuống và bẻ ngoặt tay anh ra sau một cách thành thục. Vương vẫn cô giẫy nhẹ nhưng chỉ một cử động nhỏ cũng khiến các khớp xương anh đau nhói. Vậy nên anh dừng lại và nói giọng hoà hoãn:

- Thôi nào, tôi đang cố kết hợp với các người để phá án đấy. Gọi Chính ra đây, gọi hết điều tra viên của các người đến đây.

Một trong hai cảnh sát nhìn anh đầy khinh khỉnh, họ không thèm đáp lại anh mà lôi anh lại vào cái ghế và bắt đầu trói anh lại. Họ chỉ để lại một cánh tay anh để anh có thể tiếp tục viết những thứ gần như là hồi ký này. Vương điên tiết, nhưng anh biết mình chẳng làm được gì họ cả. Anh chỉ là một nghi phạm, và anh cần ngoan ngoãn trong lúc này.

- Tôi sẽ ra được khỏi đây, tôi hứa đấy.

- Chuyện đó để sau hãy nói.

Họ bỏ đi, cánh cửa đóng lại cái rầm. Vương ngửa đầu nhìn bóng đèn đã được thay. Nó sáng quắc lên khiến mắt anh loà đi, nhưng anh vẫn cố chấp nhìn vào nó. Thật tồi tệ làm sao khi mang danh kẻ giết vợ. Anh không thể chứng minh được mình vô tội. Vương đau đớn nhận ra, đúng là mình không thể chứng minh được bản thân vô tội.

Song, Vương chắc chắn một điều rằng Ngọc Lan đã chết. Cô nhớ lại lúc cô nằm ở trên giường với những nhát đâm, trông dáng vẻ như đang say ngủ. Giống hệt ông lão đó. Đây là một cuộc trả thù, Vương chắc chắn là vậy. Có thể là của anh trai ông ta. Nhưng đã lâu rồi anh không gặp lão già còn hơn cả già ấy, anh còn nghe nói sau nhiều năm không đòi được miếng đất và tiền bạc, lão đã trở nên điên loạn và mất trí nhớ. Như một chứng bệnh Alzheimer.

Biết đâu được. Vương tự nói thầm với chính bản thân mình. Lão ta có thể giả vờ. Nhất định là lão ta đã vờ điên loạn, đợi thời cơ thích hợp để trả thù.

Vương thở hắt, anh kéo lại đống giấy và cố vươn ra lấy cái bút. Quỷ tha ma bắt, họ trói anh quá xa để anh có thể với được nó. Mất đến gần một phút Vương mới vơ lấy cái bút rồi tiếp tục viết.

Lão già tóc bạc trắng, mặc một bộ đồ bằng vải lanh để tránh cái nóng hè ngồi ngay đối diện Vương. Lão nhìn tôi bằng một vẻ ngơ ngẩn, như không biết tôi là ai tại đây. Tôi cũng không buồn giới thiệu, cái chức danh phó giám đốc khiến tôi ngượng nhiều hơn là tự hào. Nó vốn không phải của tôi.

Ông lão nhướn mày, như nhận ra tôi:

- Cậu là tác giả của cuốn sách đó.

Ngọc Lan quay sang nhìn tôi, cô nở một nụ cười như thể đó là điều đáng để chúc mừng. Cũng đã lâu rồi không còn ai quan tâm đến cuốn “Ngọc Lan vẫn đang nở” của tôi nữa.

Tôi gãi đầu, nói cảm ơn ông cụ để câu chuyện này trôi qua êm đẹp. Nhưng ông ta vẫn cố nói:

- Người mà cậu viết trong đó là cô Ngọc Lan đây ư?

Đến lúc này thì tôi đành phải tiếp chuyện:

- Ông cũng đọc cuốn sách đó à?

- Cháu tôi đã mua một cuốn. Nó nói đó là cuốn sách bán chạy nhất năm.

Chỉ là quá khứ thôi, tôi nghĩ thầm. Nó đã từng là niềm tự hào của tôi, nhưng giờ đây, nó là cả sự nghiệp của tôi. Thật buồn cười, tôi từng nghĩ người ta muốn có một phút huy hoàng rồi chợt tắt còn hợp le lói suốt ngàn năm như tôi. Nhưng tôi lại không muốn thế. Khi bạn ở trong tình cảnh ê chề của lúc “chợt tắt” này bạn sẽ hiểu, thà là bạn cứ cố gắng le lói, cố gắng để vươn lên. Bạn có mục đích, bạn có hy vọng. Hơn là tuyệt vọng.

nguoi vo ma (phan 15) - 1

Khi bạn ở trong tình cảnh ê chề của lúc “chợt tắt” này bạn sẽ hiểu, thà là bạn cứ cố gắng le lói, cố gắng để vươn lên. Bạn có mục đích, bạn có hy vọng. Hơn là tuyệt vọng. (Ảnh minh hoạ)

- Vâng, nhưng giờ thì mọi người chắc đã quên nó rồi.

Ông lão lắc đầu:

- Không, mọi câu chuyện của cậu hoàn toàn không đáng để quên. Cậu viết nó như một trò dự báo vậy.

Ngọc Lan hừm nhẹ một cái, tôi hiểu cô đang khó chịu. Trong truyện, Ngọc Lan sẽ nhận một cái kết bi thảm đó là bị giết. Cô ấy đương nhiên không thích trò chơi dự báo mà ông lão kia nói. Tôi chỉ biết gượng cười, luồn tay xuống và nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô. Điều ấy khiến cô bất ngờ, cô mở to mắt nhìn tôi, những sự mạnh mẽ như bị uốn mềm đi, sóng sánh đầy yêu thương. Tôi không nghĩ chỉ một hành động nhỏ cũng làm cô xúc động như vậy.

- Truyện là truyện, nó không thể là ngoài đời được. Với lại, vợ tôi còn là nguồn cảm hứng cho tôi sáng tác rất nhiều câu chuyện khác nữa.

Ông lão bật cười, cái cười như phỉ nhổ vào câu nói của tôi. Tôi thấy hơi nóng mặt:

- Cậu trai trẻ ạ, cậu làm sao vượt qua được cái bóng của mình khi cái bóng đó còn tồn tại trong cậu?

Tôi nhìn Ngọc Lan, không hiểu được ý tứ sâu xa mà ông lão nói nhưng tôi nghĩ mình chẳng cần mất thời gian để hiểu nữa. Đây đúng là một ông lão lẩm cẩm. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ viết về vợ mình như một trò dự đoán tương lai cả. Tôi là một tác giả trinh thám, những câu chuyện đều phải dựa trên vụ án rõ ràng. Nếu là một nhà tiên tri, thì hẳn câu chuyện ấy đã là cuộc sống của tôi bây giờ. Bởi tôi đã sáng tác nó cách đây gần bốn năm rồi.

Đương nhiên là ngày hôm ấy, ông lão đó lại không đòi được tiền. Nhưng khác với tất cả những gì mà tôi tưởng tượng về một tay phản bội em trai, cố chày cối để lấy số tiền đáng thuộc về mình, thì ông lão này lại khiến tôi cảm thấy dễ chịu nhiều hơn cả.

Ông ta không cố đòi tiền, ông cũng không lôi vấn đề luật pháp hay gì ra để cãi. Ông ta chỉ để, nói về cuốn sách của tôi, nói về chuyện ông ta có thể nhận tiền không? Khi Ngọc Lan nói không được, ông ta liền cúi đầu chào rồi đi về.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi thấy ghét vợ mình ghê gớm. Cái sự vô lễ đó của cô làm tôi nghĩ cô không phải một người lịch sự như tôi vẫn nghĩ. Cô thật không biết điều, cô thật là tàn nhẫn.

Nhưng phải đến sau này rồi tôi mới biết ông lão ấy đã âm thầm nhặt được một khoản tiền lớn. Khoản tiền đó là do Ngọc Lan đưa trả. Cô ấy luôn làm việc khó hiểu như thế, và cũng rườm rà như thế đấy.

Ông lão thì vẫn tin đến bây giờ ông ta chưa từng được trả lại thứ gì.

Sau đó, tôi chạy theo ông lão, níu ông lão lại bằng cách nắm lấy khuỷu tay gần guộc của ông.

- Xin lỗi ông! - Tôi nói đầy thành kính - Vợ cháu là một nhà kinh doanh, cô ấy rất lạnh lùng nhưng thực chất không phải vậy.

Tôi đang cố vớt vát điều gì nhỉ? Tôi không thể trả tiền cho ông lão đó và càng không thể trả lại được mảnh đất.

- Rồi một ngày cô ta sẽ phải trả lại tất cả - Ông lão quả quyết nói - Trên đời này các món nợ luôn luôn được tính toán rất sòng phẳng dù là dạng này hay dạng kia.

Tôi lấy ví của mình, móc hết tiền trong đó ra rồi dúi vào tay ông lão. Tôi ép ông phải nắm thật chặt số tiền đó của mình. Đây là tiền của Ngọc Lan, tôi nhắm hờ mắt, tôi đã nhận được lương của cô ấy mỗi tháng, thật là đáng hổ thẹn.

nguoi vo ma (phan 15) - 2

Trong khoảnh khắc ấy, tôi thấy ghét vợ mình ghê gớm. Cái sự vô lễ đó của cô làm tôi nghĩ cô không phải một người lịch sự như tôi vẫn nghĩ. Cô thật không biết điều, cô thật là tàn nhẫn. (Ảnh minh hoạ)

- Ông cầm tạm lấy, cháu biết nó chẳng đáng là bao so với tiền của mảnh đất.

- Được rồi - Ông ta ngắt lời - Tôi sẽ cầm, lần này. Cậu là một người tốt, nhưng là một người tốt kém may mắn.

Nói rồi ông ta bỏ đi, tôi nhìn theo cái dáng chậm chạp, lù đù của ông mãi. Tôi không để ý anh trai của Ngọc Lan đã bước ra và đứng ngay cạnh tôi từ lúc nào. Anh ta là cố vấn của Ngọc Lan, cũng gần như là người đứng sau thao túng tất cả. Ở trong công ty này, anh không có chức danh gì, nhưng anh là người quyền lực nhất.

- Lòng thương hại đôi khi sẽ hại chết chúng ta.

Tôi giật mình vì câu nói của anh vợ. Tôi chỉ gật đầu như để chào hỏi rồi sẽ bỏ đi. Anh ta quay người, đi theo ngay đằng sau tôi như một cái đuôi, thật là bực bội. Từ bao giờ mà họ lại thích phán xét những điều tôi làm đến vậy.

- Một ngày nào đó cậu sẽ được làm chủ công ty này, cách Ngọc Lan đưa cậu vào khiến tôi nhận ra điều đó.

Tôi khựng lại vì câu nói của anh vợ. Tuyệt vời, nếu như đó là câu chuyện tưởng tượng của anh ta. Nghe như tiểu thuyết vậy.

Biết tôi không tin, anh ta nói tiếp:

- Rồi một ngày cậu sẽ hiểu em gái tôi yêu cậu hơn tất cả những gì nó có. Nó sẽ dạy cậu trở thành một ông chủ - Anh ta vỗ vai tôi - Tốt nhất là cậu đừng bao giờ phản bội nó.

Tôi hích vai như một hành động chống lại sức mạnh của anh ta đang áp vào tôi, anh ta liếc mắt vì cái hích vài đó, rồi cười nhạt và bỏ tay xuống. Tôi thấy mình giống như một đứa trẻ, nhưng mặc xác, miễn sao tôi thấy thoải mái trong lúc này. Một đống kẻ đứng ra dạy đời tôi, hôm nay là cái ngày khốn nạn gì vậy?

- Ngọc Lan không yêu tôi nhiều như anh nghĩ đâu, ở trong chăn mới biết chăn có rận. Nếu anh không thấy con rận nào thì đúng là anh chẳng hiểu gì về chúng tôi.

Tôi bỏ đi, cảm thấy mình đã làm đúng. 

- Anh Vương!

Khi tôi bước qua phòng kỹ thuật điện nước của toà nhà, thì một bàn tay mượt mà vươn ra và kéo tôi lại. Ngay sau đó, cánh cửa đóng vào chắn hết mọi ánh sáng. Chỉ có bóng tối, chỉ có mùi cỏ dại ngai ngái khiến tôi vẫn ám ảnh bao lâu nay. Một đôi môi ẩm ướt áp chặt lên đôi môi khô khốc vì tức giận của tôi. Đôi môi của sự đê mê và tội lỗi. Lưỡi của cô cuốn lấy lưỡi tôi, cũng như cuốn phăng đi chút lý trí cuối cùng.

Tôi phải thừa nhận rằng tôi nhớ cô, tôi nhớ cô phát điên lên được. Được sự chấp nhận của lý trí và con sóng tình cảm đang đánh thẳng vào tôi, tôi đẩy cô vào sâu hơn, để không có thứ tai mắt hay ánh sáng nào soi lấy chúng tôi được. Tôi dùng tay đỡ lấy lưng cô, kéo dọc xuống dưới chạm đến những nơi mà tôi vẫn luôn mơ về hằng đêm. Hơi thở của chúng tôi quyện vào nhau, không nhận ra được đâu là của tôi và đâu là của cô.

Sự tức giận với Ngọc Lan, người nhà Ngọc Lan dịu dần xuống. Toàn bộ tâm trí của tôi giờ chỉ mang tên: Nguyên Thục.

Trước sự độc tài của người vợ, Vương dường như bị kiềm hãm đến mức cùng cực. Mọi con chữ của anh đều như tan biến, sự xuất hiện của Nguyên Thục như một sự cứu rỗi cho anh. Liệu ông lão đến đòi tiền có phải là kẻ trả thù?

Đón đọc phần 16 truyện dài kỳ: Người vợ ma vào 19h00 ngày 8/12 tại mục Eva Yêu.

Người vợ ma (Phần 14)
Anh không thấy họ, anh chỉ thấy hình ảnh điên cuồng của mình đang phản chiếu trong đó. Như một con quỷ độc ác luôn tồn tại trong bản ngã của mỗi con...
Theo Thái Anh (thoidaiplus.giadinh.net.vn)
Tin bài cùng chủ đề Người vợ ma